Thảm Họa Thiên Thạch: Di Tản đã phủ lên Trái Đất một lớp tro tàn. Bầu trời vĩnh viễn nhuộm màu xám xịt, còn mặt đất thì rách nát sau những trận địa chấn và hỏa hoạn từ cú va chạm kinh hoàng năm nào. Trong cái lạnh cắt da của Greenland, gia đình Garrity cuối cùng cũng mở cánh cửa boong-ke bọc thép – nơi đã che chở họ suốt ba năm dài trốn chạy tận thế. Hơi thở của họ đông cứng trong không khí, nhưng đôi mắt lại cháy lên quyết tâm: Phải di chuyển. Không còn lương thực, không còn hy vọng sống sót nếu cứ chôn chân nơi vùng đất chết này.
Ethan Garrity, người cha gầy guộc sau những tháng ngày vật lộn phân chia từng ounce thức ăn, đặt tay lên vai vợ. Claire khẽ run rẩy, chiếc khăn quàng che kín nửa khuôn mặt bỏng rát vì giá buốt, nhưng vẫn gật đầu. Đằng sau họ, hai đứa trẻ – Liam 10 tuổi và bé Mia mới lên 7 – nắm chặt tay nhau, đôi giày tuyết đã sờn nhét đầy giấy báo để chống rét. Tất cả tài sản của họ gói gọn trong ba chiếc ba lô nhựa: vài hộp đồ hộp móp méo, bộ lọc nước tự chế, và tấm bản đồ rách nát được khoanh tròn vùng đất xa xôi phía Nam – nơi nghe đồn còn sót lại những trang trại hầm trú ẩn.
Hành trình xuyên lục địa là chuỗi ngày đối mặt với hiểm nguy tưởng như vô tận. Những khu rừng Bắc Âu giờ chỉ còn lại cành khô cháy đen vươn lên như bàn tay quỷ dữ. Băng trôi trên biển Na Uy lởm chởm xác tàu đắm, mùi dầu loang lổ hòa với máu thú vật chết đói khiến không khí ngột ngạt. Claire luôn cặm cụi bên chiếc địa bàn rỉ sét, nhưng kim từ tính liên tục quay cuồng điên loạn – di chứng từ Thảm Họa Thiên Thạch khiến trường Địa Từ biến động khôn lường.
Đêm nào, trong lều vải thủng lỗ chỗ vì axit trong mưa, Ethan cũng thều thào câu chuyện về ngôi nhà gỗ cạnh dòng sông Seine ngày xưa. Ba sẽ trồng lại hoa hồng trong vườn, ông thì thầm khi Mia khóc vì cơn đói cồn cào. Claire lẳng lặng xé nửa miếng lương khô cuối cùng chia cho bọn trẻ, mắt đăm đăm nhìn ra ngoài bóng tối – nơi tiếng gầm gừ của lũ sói đột biến vang lên từng hồi thăm thẳm.
Ở vùng đồng bằng nước Pháp, họ suýt mất Liam. Cậu bé sẩy chân xuống một khe nứt đất sâu hoắm phủ đầy tro, chỉ kịp bám vào rễ cây cháy xém. Ethan vật lộn cả tiếng đồng hồ dưới cơn mưa axit để kéo con trai lên, hai bàn tay rộp đỏ, mùi da thịt cháy khét bốc lên nồng nặc. Không được bỏ cuộc, ông nói, giọng khàn đặc. Nhà mình sắp tới nơi rồi.
Châu Âu giờ chỉ là bóng ma của chính nó. Paris ngập trong biển bùn đặc quánh, tháp Eiffel gãy gập như chiếc xương sườn khổng lồ bị bẻ gãy. Trên đường đến dãy Alps, họ bắt gặp những nhóm người lang thang với đôi mắt thù hận – đói khát đã biến con người thành thú hoang. Một lần, cả gia đình phải trốn dưới xác một xe tải cháy dở suốt đêm, nghe tiếng chân của bọn cướp đi lùng sục quanh đó. Liam ôm Mia trong lòng, tay siết chặt con dao găm tự chế bằng ống kim loại.
Nhưng rồi hy vọng vẫn le lói. Một buổi sáng mù sương, khi vượt qua đỉnh núi phủ đầy tuyết độc màu vàng, họ nhìn thấy khói. Một làn khói mỏng manh bốc lên từ thung lũng phía xa. Claire ôm chặt Ethan, nước mắt chảy dài trên má – thứ nước mắt đầu tiên sau bao tháng dài khô cằn. Đến rồi, bà thổn thức. Mái nhà mới của chúng ta...
Bước chân gian truân vẫn chưa kết thúc, nhưng gia đình Garrity đã học được cách tồn tại giữa tàn tro của Thảm Họa Thiên Thạch. Di Tản không chỉ là hành trình đi về nơi trú ẩn – đó là cuộc vật lộn để giữ lấy thứ tình thương cuối cùng còn sót lại giữa ngày tàn của thế giới. ✦







