Phim Thần Cấp Long Vệ Vietsub - HD

Shen Ji Long Wei

Xem phim mới Phim Thần Cấp Long Vệ Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Thần Cấp Long Vệ Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Thần Cấp Long Vệ Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

Đang phát: Hoàn tất (26/26)

Tập mới nhất: 262524

Quốc gia: Trung Quốc

Thể loại: Hoạt Hình, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Ánh bình minh ngày hôm ấy nhuộm đỏ cả một vùng trời Vân Linh sơn. Gió mang theo hương trầm từ tòa điện cổ kính nhất Thái Thanh Môn, nơi diễn ra đại điển song tu long trọng bậc nhất trong năm – hôn lễ của thiên tài kiếm tu Tô Nhược Tuyết và thiếu chủ Lưu Phi. Khắp sườn núi, từng tốp đệ tử mặc áo bào trắng khẩn trương dọn dẹp, thắp nến, tiếng chuông đồng ngân vang như triệu hồi chư thiên.

Nhưng trong bóng tối sâu thẳm của một khe núi hiểm trở, một thân ảnh gầy guộc đang quỳ gối. Đó là Thẩm Lãng, vị trưởng lão từng bị tông môn lãng quên, gương mặt khắc khổ đầy vết tích thời gian. Trong tay hắn, một viên ngọc Long Tủy đỏ lòm đang tỏa ra hơi thở quỷ dị. Đó là di vật của phụ thân hắn – vị Thần Cấp Long Vệ đời trước, người đã hi sinh để bảo vệ tông môn khỏi tai họa diệt môn, nhưng cuối cùng lại bị chính môn quy chôn vùi, thanh danh bị vấy bẩn.

“Hôm nay, ta sẽ để thế nhân thấy, một Thần Cấp Long Vệ thật sự là gì!” Tiếng thì thầm của Thẩm Lãng như gió độc, len lỏi vào từng khe đá. Hắn cắn đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên viên ngọc. Huyết quang bùng lên, cả khe núi rung chuyển. Từ trong hư không, một luồng khí tức cổ xưa, hung bạo, thuộc về thời đại thượng cổ bỗng chốc thức tỉnh.

Trên bầu trời đại điển, khi Tô Nhược Tuyết và Lưu Phi đang quỳ lạy trước tổ sư, một bóng đen khổng lồ đột ngột che khuất mặt trời. “Lôi Bằng!” Có người kinh hô, nhưng âm thanh đó lập tức bị tiếng gầm rung chuyển núi rừng át đi. Một con thần long bằng sấm sét, toàn thân lấp lánh điện quang, chiều dài ngàn mét, từ từ hiện hình. Đó không phải là ảo thuật, mà là sự triệu hồi chân chính từ huyết mạch Thần Cấp Long Vệ! Thân thể nó khổng lồ đến mức chỉ cần một cái vẫy đuôi, cả ngọn núi bên cạnh đã nổ tung, đá vụn rơi như mưa.

Thảm cảnh bắt đầu.

“Giết!” Tiếng gầm của Thẩm Lãng vang vọng từ trong miệng Lôi Bằng, nhưng thanh âm đó lại pha lẫn tiếng rít của hàng ngàn tu sĩ bị hút vào trong thân thể thần long. Hắn không đơn thuần là điều khiển một con rồng, mà đang triệu tập toàn bộ oan hồn của những Thần Cấp Long Vệ đời trước, những người đã từng đổ máu vì Vân Linh sơn, nay trở thành sát thủ vô hình trong lòng Lôi Bằng.

Một trưởng lão của Thái Thanh Môn vung kiếm chém tới, nhưng chỉ thấy trước mắt tối sầm, một cự trảo bằng sấm sét đã xuyên thủng ngực ông ta, rút ra một quả tim vẫn còn đang đập. Mưa máu bắt đầu rơi, đỏ thẫm như máu tươi. Các đệ tử bỏ chạy tán loạn, nhưng khắp nơi đều là bóng dáng Lôi Bằng, là những tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ trong chốc lát, hơn một nửa kiến trúc của Vân Linh sơn đã hóa thành tro bụi. Tiếng kêu gào, tiếng gào thét, tiếng sấm sét hòa vào nhau thành một bản trường ca của hủy diệt.

Trên đỉnh điện, Tô Nhược Tuyết và Lưu Phi bị kinh hãi đến ngây dại. Họ nhìn thấy Thẩm Lãng – vị trưởng lão luôn trầm mặc, ít nói – đang đứng trên đầu Lôi Bằng, mái tóc bạc trắng tung bay trong gió, đôi mắt đỏ ngầu như máu. Trên mặt hắn không còn vẻ cam chịu, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và hận thù ngập trời. Hắn nhìn về phía tổ sư đường, nơi đặt linh vị của những vị tổ sư đời trước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

“Phụ thân, hôm nay, con đã rửa sạch nỗi nhục cho ngài. Còn các ngươi… các ngươi đã vứt bỏ Thần Cấp Long Vệ, thì hãy nếm mùi bị chính thần long của mình trấn áp!” Giọng nói của Thẩm Lãng vang vọng khắp núi rừng, lạnh lẽo đến thấu xương.

Khi mặt trời lặn, Vân Linh sơn đã trở thành một bãi chiến trường hoang tàn. Khói bụi mù mịt, mùi máu tanh xộc vào mũi. Hơn một nửa tông môn bị xóa sổ, chỉ còn lại những kiến trúc trung tâm còn sót lại, nhưng linh khí nơi đây đã bị rút cạn. Lôi Bằng từ từ thu nhỏ lại, hóa thành một luồng sáng đỏ rực chui vào cơ thể Thẩm Lãng. Hắn rơi xuống đất, thân thể run rẩy, nhưng đôi mắt vẫn sắc như dao.

Trước mắt hắn, Tô Nhược Tuyết và Lưu Phi vẫn còn sống, nhưng ánh mắt nhìn hắn đầy sợ hãi và hoảng loạn. Hắn mỉm cười, nụ cười đau khổ: “Ta chỉ muốn các ngươi hiểu, Thần Cấp Long Vệ… không bao giờ là kẻ yếu.”

Rồi hắn quay người, bước đi trong biển máu và đổ nát, bóng lưng cô độc giữa hoàng hôn, như một cự long bị thương đang rời khỏi chiến trường cuối cùng của mình. Vân Linh sơn từ đây, sẽ không còn là một tông môn hùng mạnh, mà chỉ còn là một nấm mồ khổng lồ, chôn vùi thanh danh và sự kiêu ngạo của một thời.

Thu gọn...