Hương trầm ngào ngạt trong phòng tân hôn quyện lẫn mùi máu tanh nhẹ phảng phất trên lưỡi dao tẩm độc. Cổ Thanh Dao – kẻ vừa tỉnh lại trong thân xác lạ – giật mình nhận ra bàn tay mình đang siết chặt chuôi kiếm ngắn, mũi sắt lạnh giá chĩa thẳng về phía người đàn ông đang ngồi bên bàn rượu. Trầm Thương Dạ, Thái tử Bắc Cảnh, quay lưng với nàng như một lời thách thức giữa tiếng cười khẽ: Một mỹ nhân trong đêm động phòng lại mang mùi... chiến trường thế này?
Giật mình buông kiếm
Thanh Dao hít sâu, lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi. Từng ký ức rời rạc của Thạch Nghị - sát thủ giang hồ bậc nhất – chạy dọc xương sống. Ta phải giết hắn trước gà gáy... – lời nhủ thầm trong đầu vẳng lên không phải giọng nàng. Chiếc nhẫn phượng hoàng trên ngón út nóng rực, khắc sâu hai chữ Tử Vân, món đồ hộ mệnh mà Thạnh Nghị luôn đeo trước khi nhận nhiệm vụ tối thượng.
Đêm dài hận thù giăng bẫy
Bảo bối đoản kiếm bỏ đi đi. Thái tử chậm rãi xoay người, ánh mắt như lưỡi dao gọt từng đường nét trên gương mặt Thanh Dao. Hay... nàng định báo thù cho cha nàng – Cổ đại tướng quân năm nào? – câu nói khiến nàng lạnh sống lưng. Hóa ra Thạch Nghị không phải kẻ duy nhất giấu mặt trong màn kịch này. Vết chàm hình rồng cuộn trên cổ tay trái Thái tử – ký hiệu bí mật của Thiết Kiếm Phá Thành môn phái võ lâm từng bị triều đình tiễn trừ 20 năm trước – chợt trở nên rực rỡ dưới ánh nến.
Ma mị hồn hoán nghênh nguyệt tà
Tiếng chuông dạ canh đổ lơi từ xa vọng lại. Cổ Thanh Dao cắn môi đến bật máu, gượng ép giọng nói hóa ra tiếng cười khàn khàn: Chẳng qua thiếp sợ có tiểu nhân dòm ngó, phòng thân mà thôi... Nhưng khi tay nàng vô tình lật tấm đoạn gấm trên giường ngủ, một bức họa chân dung Thái tử xuyên tim bằng chưởng ấn màu đen chói mắt khiến nàng tái mét. Bên góc bức họa, triện son đỏ máu ghi năm chữ: Thanh Dao Không Muốn Làm Sát Thủ.
Liêu ương ký gọi hồn oan nghiệt
Đêm ấy, khi tiếng cú rúc thứ bảy vang lên, cửa sổ đông chợt mở toang. Bóng lão già hốt hoảng lao vào vái lạy: Cô nương! Mau chạy đi! Lão phu nhầm bùa hồn hoán người rồi! Cái giá phải trả là... – lời chưa dứt, thanh thương kiếm từ nóc nhà đâm xuyên lồng ngực lão, dòng máu đen kịt nhỏ xuống hồng trướng thành dấu hỏi. Trầm Thương Dạ nhàn nhã vuốt mái tóc Thanh Dao: Bảo thiếp à... Kẻ thù của phu quân chính là... – giọng nam tử đột ngột trầm xuống tận đáy huyệt mộ – ...thân xác này nè.






