Ánh đèn neon xanh lét của quán bar Schrøder vẫn le lói phản chiếu trên mặt đất đá ướt của Oslo về đêm. Harry Hole, với ly whiskey đá trên tay, vừa nhấp một ngụm vừa nhìn ra bầu trời xám xịt. Hắn biết. Hắn luôn biết khi một sự thật đen tối nào đó đang rình rập trong những con hẻm tối, trong những căn phòng tối ngày đóng cửa của thành phố này.
Và lần này, nó đến với một vẻ đẹp ghê rợn, một sự trang nghiêm đẫm máu. Những vụ án mạng không phải là những cái chết bất ngờ, thô bạo. Chúng là những nghi lễ. Một bức tượng thiên thần với đôi cánh xé toạc bên dưới. Một nhân vật trong tranh cổ với tim lộ ra ngoài, được đặt cẩn thận lên bàn thờ. Mỗi hiện trường là một thông điệp, một quy tắc được thiết lập một cách tàn nhẫn bởi một kẻ sát nhân không chỉ giết người, mà còn biểu diễn sự giết người. Đó là những quy luật tội ác không chút ngoại lệ, lạnh lùng và trừu tượng như toán học, và Harry – với trực giác hình thành từ hàng trăm vụ án trong quá khứ và những mảnh vỡ của chính bản thân – biến hắn phải là người giải mã.
Sự cô độc của Harry không còn là sự lựa chọn, mà là một chiếc áo giáp hắn khoác lên mình. Gánh nặng của những vụ án trước kia, những bóng ma từ quá khứ vẫn đeo đuổi, nhuốmmàu mọi suy nghĩ. Hắn đánh giá tội phạm bằng chính những mảnh vỡ trong tâm trí mình – sự hoài nghi, sự tự ti, cơn thịnh nộ bị kìm nén. Liệu hắn có thể tin tưởng đồng nghiệp? Liệu chính sự dấn thân, cái bám vào ranh giới giữa kẻ săn mồi và con mồi ấy, có lẽ sẽ đẩy hắn đi quá xa?
Và bên trong, cái ác quỷ nội tâm không ngừng thì thầm. Không phải một thứ siêu nhiên, mà là sự dựng dậy của những khao khát tăm tối nhất, sự ám ảnh về sự đổ vỡ, về cái giá phải trả để chạm tới chân lý. Mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng nghi lễ tàn khốc, một phần trong Harry lại bị tổn thương, bị chiêu hồn. Kẻ sát nhân kia không chỉ là một mục tiêu; hắn là một tấm gương, phản chiếu một phiên bản đen tối và có tổ chức hơn của chính Harry.
Harry phải xoay xở. Phải sử dụng tất cả sự thông minh ranh mãnh, kiến thức về các biểu tượng cổ xưa và tâm lý học tội phạm. Phải đối mặt với sự phản kháng của cảnh sát, sự im lặng đáng ngờ của những người sống sót, và những bí mật được chôn vùi sâu trong lịch sử và tôn giáo của Oslo. Cuộc đối đầu không chỉ là đuổi theo một kẻ lạnh lùng trong bóng tối. Đó là một cuộc đấu tranh sinh tử giữa một thanh tra đầy tổn thương với một nghệ thuật gia của cái chết, giữa sự tối tăm của một thành phố và ánh lửa cuối cùng của tinh thần trước khi nó hoàn toàn bị nuốt chửng. Hắn phải tóm được tên sát nhân, nhưng trước tiên, hắn phải không để chính mình trở thành một phần của nghi lễ cuối cùng. Mỗi bước đi, mỗi phát hiện, đều là một lớp băng mỏng trên mặt hồ đầy những cái chết trang nghiêm, và Harry biết rằng bên dưới, thứ gì đó đang chờ đợi, thứ gì đó có cánh.






