The Boy and I Who Will Break Up in 100 Days
Việc chia tay vụng về, đầy nước mắt và lời lẽ không đáng có giữa Yuma và Itsuki bỗng dưng trở thành sản phẩm viral toàn cầu. Một cú trớ trêu khôn lường khi sự riêng tư và đau khổ của họ lại bị chia sẻ hàng triệu lượt, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi trên mọi diễn đàn. Giữa cơn bão dư luận ấy, một đề nghị đầy tính toán từ công ty sản xuất xuất hiện: tham gia một bộ phim tài liệu thực tế kéo dài chính xác 100 ngày, nơi họ sẽ phải giả vờ có một mối quan hệ hoàn hảo, phải che đậy mọi vết nứt đã tồn tại, và quan trọng nhất, phải giấu kín sự thật rằng... họ đã thực sự chia tay.
Nghe qua, nó như một kịch bản kinh dị. 100 ngày dưới ánh đèn đèn soi, với những chiếc máy hình camera lấp lánh luôn hướng về phía họ, buộc phải diễn. Yuma và Itsuki, hai người vừa từng nhìn nhau bằng đôi mắt cay đắng và những lời trách móc cay nghiệt, giờ đây phải nắm tay, phải mỉm cười tươi tắn như những người yêu thăng hoa, phải thể hiện tình cảm chân thành trước ống kính. Cái cảm giác khi phải cất đi góc riêng tư, nỗi buồn còn vương vấn, để thay vào đó là biểu được luyện tập kỹ lưỡng – một nụ cười gượng gạo, một cái nhìn giả dịu, một cái chạm tay được tính toán kỹ càng như màn trình diễn trong rạp kịch. Mỗi cái chạm tay, cái ôm, hay những lời nói ngọt ngào ngượng nghịu đều trở thành một màn kịch đau đớn, một sự giả dối đè nặng lên đôi vai đang gồng gánh.
Áp lực từ công chúng và sự tò mò của khán giả đồng hồ mắt như những kẻ giám sát vô hình. Mỗi khoảnh khắc họ xuất hiện cùng nhau, dù là một buổi cà phê bình dị hay dắt tay dạo phố, đều bị soi rọi, phân tích đến từng chi tiết nhỏ nhất. Một cái nhìn chạm vào nhau lâu hơn chút nữa, một ánh mắt dịu dàng thoáng qua, hay thậm chí là sự im lặng không lời đều bị cộng đồng mạng thêu dệt thành những diễn giải khác nhau, từ lại sắp quay về? đến đang giở trò gì vậy?. Nhà sản xuất thì chỉ quan tâm rating, số lượt xem, đẩy họ vào những tình huống giả tạo, cường điệu hóa để khơi gợi cảm xúc cho chương trình. Yuma và Itsuki như những con marionette trong một trò chơi độc ác, bị ràng buộc vào timeline 100 ngày toàn rào cản, nơi sự thật phải chôn vùi và sự giả tạo là quy luật duy nhất.
Vậy nhưng, giữa bộn bề diễn tấu và những gánh nặng vô hình, có điều gì đó đang âm thầm chuyển mình. Khi phải đóng vai người yêu hoàn hảo, họ buộc phải nhớ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất đã từng có – nụ cười chân thật của Itsuki, sự ấm áp trong ánh mắt Yuma, những cuộc trò chuyện đêm khuya mộng mơ. Mỗi nỗ lực diễn lại hơi thở tình yêu cũ, từng cử chỉ quan tâm được xây dựng lại, như vô thức gợi lại mối liên kết đã sâu đến mức họ tưởng chừng vĩnh viễn mất đi. Rồi đến một ngày, khi đang diễn cảnh nắm tay dạo bước dưới cơn mưa bất chợt (kịch bản được lên sẵn), Yuma bất chợt cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ bàn tay Itsuki. Một cái nắm tay đột ngột, không phải vì kịch bản, mà vì một khoảnh khắc thấu hiểu sâu sắc giữa họ, như thể sự giả dối đã vô tình gột rửa đi một phần bi lụy. Itsuki cũng cảm nhận được, đôi mắt anh nhìn cô không còn chỉ là diễn viên, mà chứa đựng một sự hoài niệm yếu ớm.
Và rồi, câu hỏi lớn nhất bắt đầu trỗi dậy: Liệu tình yêu cũ đã chết hẳn, hay nó chỉ đang ngủ say giữa màn kịch 100 ngày? Mỗi ngày trôi qua, sự giả vờ dường như lại càng đào sâu một khoảng cách không thể nói với nhau, đồng thời cũng lại vô tình kéo họ lại gần hơn một cách đau đớn. The Boy and I Who Will Break Up in 100 Days – tựa đề ấy giờ đây không còn chỉ là một gánh nặng, mà nó đã trở thành một lời nguyền đầy nghiệt ngã, một thước đo bí ẩn cho một thứ tình cảm phức tạp: Đến ngày thứ 100, khi màn kịch hạ cánh liệu họ sẽ thực sự ra đi mãi mãi, hay... những gì diễn ra trong 100 ngày giả dối ấy đã vô tình thắp lên lại ngọn lửa mà họ từng cho là đã tắt? Sự thật luôn đập vào mặt, nhưng đôi khi, nó lại được viết nên bằng những lời nói dối đẹp đẽ nhất.







