Jooin 17 tuổi, học sinh lớp 12A3, kiểu con gái mà giáo viên chủ nhiệm hay gọi là trầm tính, ngoan hiền – sáng sớm phụ mẹ bán bánh mì chảo ven đường, tan học thì ngồi bệt dưới gốc bằng lăng vẽ truyện tranh ngắn, suốt 17 năm qua cuộc sống cứ thế trôi qua lặng lẽ, chẳng có một gợn sóng nào, cho đến tận tháng vừa rồi.
Cô bé bắt đầu rơi vào cái vòng xoáy bối rối chẳng giống ai: cứ mỗi lần nghe tiếng cười khúc khích của Nam – cậu bạn ngồi sau lưng hay mượn bút, cái bút bi xanh luôn có vết cắn ở đầu, hay chọc cô khi làm sai bài toán – là tim Jooin lại đập nhanh hơn một nhịp, rồi lại tự mắng mình là ngốc, chẳng biết cái cảm giác chực chờ chực đến ấy là tình bạn hay là thứ gì lớn lao hơn mà người ta hay gọi là tình yêu. Cô chưa dám nói với ai, kể cả hai đứa bạn thân Lan Hà, chỉ giữ kín những dòng nhật ký nguệch ngoạc trong cuốn sổ tay bìa mèo, nắn nót viết rồi lại vội vã xóa đi, sợ ai đó nhìn thấy.
Mọi chuyện vỡ trận vào cái chiều thứ Sáu tuần trước. Hôm ấy Nam nhờ Jooin làm giúp phần slide cho dự án sinh học, cô vừa đứng lên cầm tập tài liệu thì nghe lõm bõm câu nói của mấy đứa bạn Nam ngoài cửa lớp: Nam này, em với Jooin có gì không? Nghe nói em hay giúp cô ấy làm bài mà. Nam cười khì, giọng đủ to để Jooin nghe thấy: Ai thèm, cô ấy yên lặng như pho tượng, nói chuyện cũng chẳng ra hơi, có gì hay mà thích. Tức thì máu nóng dâng lên cổ, tai Jooin ù đi, cô quay phắt lại, giọng run run nhưng lại lớn hơn thường lệ, lớn đến mức cả hành lang lớp 12A3 đều nghe thấy: Tình yêu là thứ ngu ngốc nhất trên đời! Ai thích thì cứ để người ta lợi dụng, tôi không bao giờ, bao giờ muốn dính vào cái Thế giới của tình yêu rắc rối, đầy giả dối ấy!
Cô không ngờ mình lại hét lên như vậy, mà cũng không ngờ Nam đang đứng ngay sau lưng, sắc mặt trắng bệch nhìn cô. Chỉ trong chưa đầy hai ngày, cả trường truyền tai nhau câu nói ấy: người thì bảo Jooin kỳ cục, ghét đàn ông, kẻ thì đồn cô bị Nam từ chối nên phát ngôn linh tinh. Nhóm dự án sinh học tan rã vì mấy đứa kia không dám làm chung với cô, giáo viên chủ nhiệm gọi lên hỏi han, ngay cả Lan Hà cũng bắt đầu nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, hẹn gặp đi ăn trà sữa cũng thoái thác. Cuộc sống yên bình bấy lâu của Jooin, vốn chỉ quanh quẩn ba chuyện học hành, bán bánh mì, vẽ tranh, bỗng chốc đảo lộn hoàn toàn.
Và rồi những lá thư nặc danh bắt đầu xuất hiện. Lá đầu tiên được nhét vào ngăn tủ đồ, chữ viết nguệch ngoạc bằng bút bi xanh, có vết ố cà phê ở góc: Ai cho em quyền phán xét tình yêu? Em tưởng mình là ai? Lá thứ hai lọt vào cặp sách khi cô để quên ở sân trường: Em có biết câu nói ấy làm tổn thương người ta đến thế nào không? Nhất là người ta vốn đang phân vân không biết có nên thích em hay không? Tiếp đó là hàng loạt lá thư khác, có khi dán dưới gốc bằng lăng, có khi rơi ra từ trang sách thư viện khi cô đang tìm tài liệu, toàn là những câu hỏi chất vấn hành động ngày hôm đó của cô, không kèm tên tuổi, không đe dọa, chỉ khiến Jooin mỗi ngày đi học đều run rẩy, kiểm tra tủ đồ mười lần một lúc, ngủ không ngon, những nét vẽ trên cuốn sổ bìa mèo toàn là những đám mây đen xám xịt.
Cô bắt đầu tự hỏi: liệu mình đã sai khi buông ra câu nói ấy? Liệu cái Thế giới của tình yêu mà cô từng chê bai ồn ào, rắc rối, có phải thực ra chưa ai cho cô cơ hội bước vào, chứ chẳng phải nó vốn dĩ đáng sợ như cô tưởng?







