Martin (Joe Newton) chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thành kẻ bị vứt bỏ giữa cái Thế Giới Khắc Nghiệt đang xoay vần ngoài kia. Anh làm nhân viên nhập liệu cho một công ty logistics ở trung tâm thành phố, cái kiểu việc làm mà người ta gọi là ổn định nhưng thực ra chỉ là cái bẫy giữ người ta lại trong vòng xoáy không lối thoát. Cả 5 năm làm việc, anh chưa từng được tăng lương, dù mỗi ngày đều là người ở lại muộn nhất để sửa những bảng tính sai sót của đồng nghiệp, dù cả phòng đều biết nếu thiếu anh thì mọi thứ sẽ rối tung lên trong hai ngày. Nhưng chẳng ai nói lời cảm ơn, ngược lại, quản lý cứ liên tục giao thêm việc, bảo Martin làm nhanh mà, giúp anh cái này nhé, rồi khi đến kỳ xét thưởng, toàn bộ số tiền đó lại rơi vào túi đứa cháu mới tốt nghiệp của sếp, đứa mà suốt ngày chỉ biết đi cà phê với khách hàng.
Áp lực cứ thế chất chồng, cộng với tiền nhà tăng 15% mỗi năm, nợ học đại học vẫn còn một nửa chưa trả, Martin dần thành cái bóng của chính mình. Anh thường xuyên quên ăn, ngủ chỉ được 4 tiếng mỗi đêm, tay run đến mức không cầm nổi cốc cà phê. Đến cái sáng thứ Ba định mệnh, anh vừa mới hoàn thành cái báo cáo doanh thu quý mà sếp yêu cầu sửa lại 7 lần, thì quản lý bước đến, hất cái báo cáo xuống đất, mắng anh trước cả khối văn phòng mở: Mày làm cái quái gì thế hả? Sai số liệu hết rồi! Công ty nuôi mày bao năm mà mày chỉ biết làm hỏng việc thôi à? Martin đứng đó, tai ù đi, nhìn cái báo cáo rơi lả tả dưới đất, chợt thấy mình thật nực cười. Anh không khóc, không cãi, chỉ lặng lẽ lấy cái hộp các-tông đựng mấy món đồ lặt vặt trên bàn – cái cốc sứ mẹ tặng lúc mới đi làm, nửa gói kẹo bạc hà, cái thẻ nhân viên có ảnh anh hốc hác – rồi đi thẳng ra cửa. Sếp hét lên Mày bị điên à? Nghỉ việc không báo trước đấy à! nhưng anh không quay lại. Anh bị đuổi việc ngay lập tức, không trợ cấp, không lời tạm biệt.
Lúc đó anh mới nhớ ra, bố mẹ đã chuyển vào miền Nam ở với ông bà hai năm nay, cái nhà cũ ở ngoại ô thành phố vẫn còn mở, mẹ có nhắn anh qua lấy mấy món đồ cũ: cần câu cá của bố, bộ truyện tranh Thần Đồng Đất Việt anh đọc hồi nhỏ, mấy cuốn album ảnh gia đình. Anh bắt xe buýt về đó, mất gần 3 tiếng đồng hồ, cả đường chỉ ngồi nhìn ra cửa sổ, không nghĩ gì cả. Nhà cũ bụi bặm, mùi gỗ mục và long não cũ, cái xích đu ở hiên nhà gãy một chân, sân trước mọc đầy cỏ dại. Anh lục lọi được mấy món đồ mẹ nhờ, ngồi bệt xuống hiên nhà, nhìn ra phía sau: khu rừng rộng mênh mông mà hồi 10 tuổi anh vẫn thường chạy vào chơi, bắt ếch, xây lán nhỏ, lúc đó chưa ai bảo anh phải lớn lên làm người có ích, phải kiếm nhiều tiền.
Điện thoại reo, là chủ nhà trọ ở thành phố, nhắc anh đóng tiền thuê nhà ngày mai, nếu không sẽ vứt đồ đạc của anh ra đường. Anh nhìn cái điện thoại màn hình nứt, nhìn cái hộp đồ trên tay, rồi nhìn khu rừng phía xa. Về lại cái Thế Giới Khắc Nghiệt đó làm gì? Về lại cái căn phòng trọ 15 mét vuông, không có cửa sổ, mỗi tháng mất nửa tháng lương chỉ để có chỗ ngủ? Về lại xin việc mới, lại bị người ta coi thường, lại làm việc đến kiệt sức rồi lại bị vứt đi như rác? Anh thở dài, cầm cái cần câu cá, đi thẳng vào rừng, không quay đầu lại. Anh không về thành phố nữa.
Những ngày đầu trong rừng thật sự khó khăn. Anh dựng cái lán nhỏ bằng cành cây gãy và cái bạt che mưa tìm được trong nhà kho cũ, mất 3 ngày mới nhóm được lửa bằng đá lửa và sợi dây thắt lưng cũ, cắt đứt ngón tay trỏ vì dùng dao rựa không quen. Có hôm anh ăn nhầm lá cây độc, nôn thốc nôn tháo cả đêm, tưởng mình chết đến nơi. Nhưng dần dần anh học được cách nhận biết cây ăn được, cách câu cá suối, cách nghe tiếng gió để biết mưa sắp tới. Không còn tiếng còi xe, không còn tiếng chuông thông báo trên máy tính, không còn ánh đèn huỳnh quang chói mắt, anh bắt đầu ngủ ngon hơn, tay không run nữa, nước da từ trắng bệch thành rám nắng.
Anh tìm thấy cuốn sổ tay cũ trong túi áo khoác, cây bút bi còn một ít mực, bắt đầu viết thơ lại. Hồi cấp ba anh từng viết rất nhiều, thầy giáo dạy văn bảo thơ anh vô dụng, không kiếm ra tiền, viết làm gì cho phí thời gian, rồi anh bỏ hẳn, tập trung vào mấy con số, mấy cái bảng tính. Giờ anh viết về sương mù phủ trên mặt suối lúc bình minh, về tiếng gõ của chim gõ kiến trên thân cây sồi, về cảm giác cầm con cá còn giãy giụa trong tay, về nỗi nhớ mẹ nhưng không muốn quay lại cái thế giới cũ. Anh không gửi cho ai đọc, chỉ viết cho chính mình, những dòng chữ nguệch ngoạc trên giấy, không cần ai đánh giá, không cần ai khen chê.
Có lần anh đi sâu vào rừng, bắt gặp một nhóm người đi cắm trại, họ hỏi anh có cần giúp đỡ không, có muốn về lại thành phố không. Anh lắc đầu, cười nhẹ. Anh biết ngoài kia, cái Thế Giới Khắc Nghiệt vẫn đang quay cuồng, người ta vẫn đang đẩy nhau để tranh giật chỗ đứng, vẫn đang coi thường những kẻ không đủ mạnh mẽ để theo kịp. Nhưng anh không thuộc về nó nữa. Anh thuộc về đây, về tiếng suối chảy róc rách, về mùi cỏ ẩm sau cơn mưa, về những dòng thơ không ai đọc, về một Martin không còn là nạn nhân của bất cứ ai, chỉ là một người đang sống, đang thở, đang tìm lại chính mình giữa thiên nhiên hoang dã.







