Ulysses Richardson bước xuống khỏi chiếc xe tuần tra cũ kỹ, đôi giày đập nhẹ trên lớp sỏi mỏng dính ướt sương của con đường chính dẫn vào Thị Trấn Bình Thường. Cái tên nghe như một lời thách thức, hay một lời hứa hẹn giả tạo. Anh nhìn quanh: những ngôi nhà gỗ sơn màu nhạt, hàng rào trắng, những cửa tiệm nhỏ với biển hiệu bằng sơn mài cũ kỹ. Tất cả đều quá… chỉn chu, quá yên bình đến mức khiến anh thấy bồn chồn. Cái chết đột ngột của Sheriff Collins – người mà anh chỉ mới gặp một lần, tại một hội nghị cảnh sát vùng – đã để lại một khoảng trống quyền lực ở nơi này. Và anh, một gã đàn ông đang trên bờ vực tan vỡ, được điều đến như một giải pháp tạm thời.
Anh cần sự tĩnh lặng. Cần một nơi mà những cuộc gọi nặc danh lúc nửa đêm không réo lên tên anh, nơi mà những ánh mắt dò xét của đồng nghiệp ở sở cảnh sát thành phố không còn đeo bám. Khủng hoảng hôn nhân với Claire đã khiến anh cảm thấy như đang sống trong một vụ án mà anh không thể phá nổi: những bằng chứng ngoại tình, những lời nói dối trắng trợn, và cuối cùng là lá đơn ly dị đã được soạn thảo. Quá khứ của anh – một vụ nổ súng gây tranh cãi trong nhiệm vụ trước – cũng vẫn còn đó, như một vết nhơ không thể rửa sạch. Thị Trấn Bình Thường hiện ra như một nơi ẩn náu lý tưởng, một góc nhỏ trên bản đồ mà anh có thể thở, có thể quên đi cái cảm giác bị cả thế giới nhìn mình bằng ánh mắt hoài nghi.
Nhưng sự yên bình ở đây có một vẻ đẹp kỳ lạ, gần như giả tạo. Những người dân chào đón anh bằng nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt họ lướt qua anh rất nhanh, như thể họ đã biết trước anh sẽ đến, và họ đang chờ đợi điều gì đó. Cô chủ quán cà phê nhớ tên anh ngay từ lần đầu, dù anh chỉ ghé qua có một lần. Ông lão sửa xe ở cuối phố biết rõ chiếc xe tuần tra của anh có vấn đề với bộ phận phanh, dù anh chưa từng nói ra. Thị Trấn Bình Thường dường như không chỉ là một địa danh, mà là một thực thể sống động, biết quan sát, biết ghi nhớ.
Ulysses bước vào tòa nhà chính quyền nhỏ bé, nơi văn phòng cảnh sát trưởng chỉ là một căn phòng chật hẹp với chiếc bàn cũ và một chiếc radio bụi bặm. Anh ngồi xuống, mở ngăn kéo và tìm thấy một bức ảnh của Sheriff Collins cười tươi bên cạnh một nhóm người dân. Nụ cười của Collins rạng rỡ, nhưng trong mắt anh ta, Ulysses bỗng thấy một thoáng gì đó mệt mỏi, quen thuộc. Anh chợt nhận ra: Collins cũng đến Thị Trấn Bình Thường để tìm kiếm sự bình yên, và rồi ông ta đã chết. Cái chết được kết luận là đột quỵ, nhưng Ulysses, với bản năng của một cảnh sát, không tin vào những điều đơn giản như vậy.
Anh lấy trong túi áo khoác ra một bức ảnh khác, là bức ảnh cưới của anh và Claire, chụp cách đây năm năm, khi họ còn hạnh phúc. Anh nhìn chăm chú vào nụ cười của cô ấy, rồi đặt nó xuống bàn, úp mặt vào lòng bàn tay. Thị Trấn Bình Thường này, với vẻ ngoài hoàn hảo của nó, có thể sẽ là nơi anh chôn vùi quá khứ, hay sẽ là nơi quá khứ đó đào bới anh lên? Câu hỏi đó, cùng với tiếng đồng hồ cũ kỹ trên tường đang tíc tắc, là những thứ duy nhất anh có thể nghe thấy trong cái yên lặng đến áp bức này.







