Thiên Đường (Phần 1)
Nơi đó, người ta gọi là Thiên Đường. Không phải theo nghĩa thiêng liêng, mà là một cách châm biếm, một lời thì thầm đầy hoài nghi. Đó là một khu phố cực kỳ yên tĩnh, nằm trên một mảnh đất nhỏ nhô ra biển, nơi những ngôi nhà gỗ trắng tinh với cửa sổ màn che mờ ảo, những bờ cát trải dài trông như nhung huyền ảo, và tiếng sóng vỗ reo ào ào cả ngày lẫn đêm. Mọi thứ đều được sắp đặt để tạo cảm giác bình yên tuyệt đối: hàng dừa nghiêng nghiêng trong gió, những luống hoa được chăm chút tỉ mỉ, vài con đường nhỏ đá cuội chỉ đủ cho một chiếc xe lăn chậm rãi. Trẻ con thường chơi đùa trên bãi biển, những bà cụ ngồi đan lát áo ở hiên nhà, và tiếng cười nói nhẹ nhàng lẫn vào tiếng gió. Sự yên ả ấy, đến mức ngay cả những côn trùng cũng dường như kêu lảnh lảnh vì buồn chán.
Nhưng với Phó đặc vụ Lương, Thiên Đường chỉ là một phông nền hoàn hảo cho một vụ ám sát kinh điển. Cựu tổng thống Nguyễn Minh Triết – một hình tượng từng một thời được ví như “ngọn đuốc dân chủ” rồi sau đó sa ngã trong các scandal tham nhũng – đã bị bắn chết trong phòng khách ngay trung tâm ngôi biệt thự xa hoa nhất của mình. Một phát súng duy nhất, gọn gàng, từ một khẩu súng lục cũ kỹ, không có dấu vân tay, không viên đạn nào sót lại. Không có lời để mệnh, không dấu hiệu đột nhập. Cảnh sát địa phương chỉ tìm thấy cựu tổng thống nằm trên chiếc ghế bành da, trước tấm rèm cửa sổ in hình biển cảnh quan, với vẻ mặt bình thản như đang chìm vào giấc ngủ, ngoại trừ lỗ đen nhỏ giữa trán.
Lương bước chân xuống chiếc xe tuần cảnh gỗ của cảnh sát địa phương, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. Không phải vì sự hiện diện của cái chết, mà vì sự im lặng quá mức. Những người dân xúm lại xa xa, trong ánh mắt họ không có nỗi đau, không phẫn nộ, chỉ có một sự tò mò lạnh lùng, một sự quan sát như đang xem một vở kịch văn hiến. Họ nhìn Lương, gã đặc vụ trẻ với vẻ mặt nghiêm túc và cặp kính râm che gần hết ánh mắt, như thể ông là thứ gì đó lạ lẫm, một phiên bản đặc biệt của chính cái xã hội bên ngoài họ đang cô lập mình khỏi.
“Anh Lương à, đây là chỗ này,” một viên cảnh sát trưởng địa phương, gọi là Đình, đến gây với giọng trầm và đầy đề phòng. “Gia đình ông Triết sống ẩn dật, nhưng không ai bị nghi ngờ… Mọi người đều tôn trọng nhau ở đây. Không có xung đột. Không có animosity.”
Lương gật đầu, không nói. “Tôn trọng” ở Thiên Đường, họ nói, là thứ sợi dây vô hình buộc tất cả lại với nhau, một thỏa thuận ngầm: sống cho riêng mình, không xía vào chuyện người khác. Sự im lặng ấy có thể là lý do, nhưng cũng có thể là công cụ. Ông bước vào biệt thự, nơi không khí lạnh lẽo của hệ thống điều hòa đánh bật mùi muối biển bên ngoài. Trong phòng khách, mọi thứ vẫn ngăn nắp quá mức: những cuốn sách bìa cứng trên kệ, những món đồ sứ tinh xảo trên tủ, và trên tường, một bức tranh phong cảnh Thiên Đường được vẽ với kỹ thuật siêu thực, ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua lớp sơn dầu.
Lương bắt đầu công việc. Không có chỗ dựa, không có kẻ chứng. Chỉ có một cái chết. Ông quét mắt qua khắp phòng, tìm kiếm những dấu vết nhỏ nhất: vết xước trên sàn gỗ, cái gối bị xô lệch trên ghế, một đồng xu rơi phía sau tủ. Trong khi kiểm tra tủ đựng rượu, tầm mắt ông dừng lại ở một khung ảnh nhỏ. Trong ảnh là một nhóm người trẻ cười đùa trước biển, và ở góc phải, một cô gái với mái tóc dài và đôi mắt sắc lạnh – một gương mặt quen thuộc, hiện lên trong hồ sơ tình báo của ông. Một người từng bị cáo buộc về các hoạt động tình báo chống lại nhà nước, mười năm trước. Tên cô là Mai.
Liệu một kẻ từng chống đối lại cựu tổng thống có liên quan đến cái chết của ông ta? Hay đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Lương cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ điều hòa. Ở Thiên Đường, sự yên bình có thể là lớp áo khoác, và bên dưới là một thứ gì đó cứng rắn, sắc nhọn, đã đợi chờ từ lâu. Và cái chết của Minh Triết, có lẽ, không phải là kết thúc, mà là một dấu hiệu. Một lời mời gọi, hoặc một lời cảnh báo, được gửi đến chính Lương.
Ông úp khung ảnh lại, ánh mắt dưới chiếc kính râm trở nên sắc bén. Cuộc điều tra vừa chuyển từ một vụ ám sát thông thường sang một cuộc xung đột bí mật, và Thiên Đường – cái nơi tưởng chừng như thiên đường – chính là chiến trường đầu tiên.







