Trên lầu gió đánh tiếng phong cầm réo rắt, kẻ đọc truyện chợt lắng nghe vang vọng dư âm của một thuở hồng hoang giang hồ. Thiên Thu Anh Hùng Liệt Truyện mãi là cuộn trường thiên khắc ghi từng lớp bụi và máu của những phận người chọn nghiêng vai gánh non sông.
Một nhát đao vung lên chớp sáng, thanh âm bén như xé rách màn đêm, thế mà khi trăng khuất dặm khơi, nào ai hay dấu chém ấy in hằn trên mảnh đất ngày mai sương xám lạnh. Người ôm kiếm hành tẩu bốn phương, áo bào nhuộm đẫm hoàng hôn chói đỏ như hồng ngọc loang máu, lòng đầy khát vọng chấn động địa cầu. Nhưng chí lớn kiêu hùng có khi chỉ đành gửi vào chén rượu nơi lều tranh xơ xác, tiếng thở dài nương theo khói thuốc mỏng manh . Xác phơi đầu phố chẳng ai hỏi han - số phận đớn đau của những Lý Tiểu Long giữa thế giới ngổn ngang cạm bẫy: Thạch Kiên chống Hoàng Sào một đời sa cơ, Nhạc Phi công thành vạn cốt khô rồi bị triều đình lừa giết trong Đình Phong Ba. Họ bảo vinh quang đi liền với máu và nước mắt, nhưng lịch sử chỉ thêu dệt đôi dòng son phấn mỹ miều, khỏa lấp đi những phút mưa phùn hiu quạnh không kẻ thù tai, nơi chí sĩ gục ngã trong sự quên lãng của hậu thế.
Sử sách vạch rõ, vòng xoáy giang hồ từng thu nạp những kẻ mặt sắt đen sì, những đao khách mượn mạng đời đổi lấy máu xương. Có người như Ngũ Tử Tư qua cửa ải đầu râu trắng xóa vì hận, có kẻ như Liêm Pha chịu lưu danh tham lam vì món nợ cơm áo. Họ không định mệnh là thần thánh, mà là những viên đá lót đường giữa trần thế khắc nghiệt. Đâu ai được chọn xuất thân: kẻ làm quan tận trung báo quốc, người lang thang đầu đường xó chợ. Chính Lã Bất Vi buôn vua bán chợ giàu sang tột bậc, rốt cuộc cũng ôm hận uống thuốc độc mà chết, để lại sau lưng lời thị phi chua chát.
Lộ Khách và Đao Khách ấy, hào hoa thật đấy, kiếm phong quất ngang trời khiến ngàn dặm mây bay. Gặp nhau chỉ cười xoà rót rượu đánh chén, thề sống chết có nhau. Nhưng trong đêm tĩnh mịch, khi bão tố thôi không gào thét vào hiên vắng, bóng hình cô độc hiện nguyên hình. Mấy ai biết họ thao thức nhớ mùi cơm mẹ nấu thuở thiếu thời, hay canh cánh nỗi đau dao cứa vào tim khi bất lực nhìn thương hài đồng đội úa tàn? Một hớp rượu mạnh, một nhát chém rồng nghe đẹp tựa thơ, nhưng gác kiếm rồi, ảo mộng hào hùng rơi rụng như lá bồ đề già, để lại gót chân trần rớm máu trên đường về nơi vô định.
Thiên Thu Anh Hùng Liệt Truyện vẽ nên muôn mặt đời bằng ngôn từ khói sương. Có anh hùng như Chu Du gục xuống vì một tiếng kém cơ của Gia Cát Lượng, kẻ lại như Lý Thân 30 năm trấn ải mà vẫn ôm hận vì câu không đáng mặt nam nhi từ người đời. Ngạo nghễ trên yên ngựa không che được đôi mắt đẫm buồn khi đối diện bãi chiến trường xác chất thành non. Tự cổ anh hùng giai khổ não - vầng hào quang danh tiếng thật ra chỉ là chiếc áo choàng vá víu từ đớn đau đan kết. Mai này sử xanh có viết tên họ, vạn dặm quan san cũng không chở nổi một linh hồn mỏi mệt nằm xuống giữa đồng hoang băng giá.







