Thiếu Niên Ca Hành: Thiên Hạ Vô Song
Giang hồ bỗng chao đảo khi tin đồn về Thiên Tử Kiếm - thần binh gây chấn động tứ hải ba trăm năm trước - bỗng tái xuất. Thanh kiếm huyền thoại ấy không chỉ mang sức mạnh vô song, mà còn chứa đựng bí mật kinh thiên về triều đại đã sụp đổ. Từ hang cùng ngõ hẻm đến các đại môn phái, hiệp khách khắp nơi như máu thấm vào cát, mờ mắt truy tìm. Trong cuồng phong sóng gió ấy, hai kẻ dị biệt vô tình gặp gỡ nơi miếu sơn thần hoang vu.
Vị Quy - thanh niên áo bạc phong trần, cặp mắt như hồ nước đóng băng - lang thang giữa nhân gian như cô hồn không hồi tưởng. Chàng chỉ nhớ mình thức tỉnh bên sườn núi đầy thi thể, trên tay cầm mảnh ngọc bội nhuộm máu lạ. Lãnh đạm như tuyết tháng giêng, chàng chẳng thiết đuổi theo Thiên Tử Kiếm, chỉ muốn moi cho ra manh mối quá khứ. Trái ngược hoàn toàn là Lôi Linh Trạch - thiếu niên tóc rối mắt sáng rực, luôn miệng cười như lửa ấm mùa đông. Cậu quăng chiếc gánh hàng nước gia truyền, đặt cả tính mạng vào cuộc săn bảo kiếm với lý lẽ đơn giản: Nữ nhi còn chưa từng ôm ấp, lẽ nào lại chết già trên mảnh đất hẻo lánh?
Tại miếu hoang đầy mạng nhện, Vị Quy tránh bão đúng lúc Lôi Linh Trạch bị bọn côn đồ đục nước béo cò vây hãm. Một thanh âm lạnh ngắt vang lên: Thập phương thi nhai, thôi mệnh vô tình! Trong chớp mắt, kiếm quang lóe sáng. Mười tên côn đồ gục xuống như rạ, chỉ còn gã đầu đảng run rẩy quỳ gối. Lôi Linh Trạch há hốc nhìn Vị Quy, lòng tràn ngập thán phục: Đại ca! Đệ đây quyết định chạy theo người suốt đời! Mối thâm giao khắc gốc rễ từ giây phút ấy.
Giữa hành trình ngược xuôi truy tìm dấu vết Thiên Tử Kiếm, họ vấp phải nàng nữ hiệp áo tím Diệp Chỉ Tâm - tự xưng hướng dẫn võ lâm, tay cầm đoản kiếm hình cánh bướm. Trong quán trọ heo hút, nàng cứu Lôi Linh Trạch khỏi độc chưởng âm hiểm, lại cười nhạt: Trẻ ranh chưa rời nôi đã đòi đạp sóng, không sợ chết non? Thế rồi, Hoa Tiểu Hoa - một thích khách tay không chỉ mang theo chiếc quạt giấy - xuất hiện như gió thoảng. Chàng trai mới mười bảy, mắt sáng như sao, luôn hoà ca giữa chốn huyết chiến, lời hát lưu luyến ám ảnh: Giá bạc đổi châu hồ điệp, máu đào tưới đất xuân khoe cười... Bốn con người chắp cánh, tạm gác hiềm nghi, dấn bước vào mê cường của giới ngầm võ lâm.
Họ cùng vượt Tứ Tượng Trận Đồ điên loạn, đối mặt Xà Tổ Sơn Nữ độc chiếm phương Nam, đánh bại Thập Nhị Ma Tướng của Chiêm Tinh Các. Những đêm đốt lửa hoang dã, tiếng cười Lôi Linh Trạch phá vỡ im lặng, Hoa Tiểu Hoa thổi sáo não nùng, còn Diệp Chỉ Tâm lặng lẽ rèn kiếm dưới trăng. Vị Quy vẫn không nở nụ cười, nhưng đôi lúc chợt nhớ câu nói quái đản của ma đầu bị giết: Kẻ nào cầm Thiên Tử Kiếm, người ấy là quân vương trời chọn - cũng chính... là kẻ bị trời kết tội!
Định mệnh như dao chọc nát tường vách. Khi cả bốn người tìm đến động băng nơi Thiên Tử Kiếm phong ấn, Hoa Tiểu Hoa đột ngột rút đoản đao đâm vào tim Lôi Linh Trạch! Máu tươi bắn lên vách băng xanh lè. Giữa khóe mắt Vị Quy tràn đau đớn, Hoa Tiểu Hoa gục xuống sàn, tiếng nấc nghẹn ngào: Họ... bắt em gái ta... Trước khi nhắm mắt, ngón tay giơ về phía Diệp Chỉ Tâm.
Áo tím bay phần phật. Diệp Chỉ Tâm nhếch mép cười, hai tay giương cao - bóng tối từ động băng trào ra! Nữ ma đầu lột lớp mặt nạ, lộ dung mạo giáo chủ Ma Huyết Thần Giáo: Thiếu Niên Ca Hành - Thiên Hạ Vô Song ư? Ha! Các ngươi chỉ là quân cờ trong tay ta! Tiếng hét vang lên, ma quân từ đất chui lên như măng. Hóa ra Thiên Tử Kiếm chỉ là mồi ngon trong âm mưu hất đổ chính - tà, Diệp Chỉ Tâm muốn thu phục toàn giang hồ bằng hỗn loạn.
Hơi thở Lôi Linh Trạch mong manh như tơ trời, Vị Quy ôm xác Hoa Tiểu Hoa lạnh ngắt. Bầu không khí ngột ngạt như bão tố nén. Gã thanh niên vô danh chợt nhớ từng mảnh hình ảnh đứt gãy: máu, chiến bào, và một tên tiểu tặc nắm chặt Thiên Tử Kiếm nhảy xuống vực... Chàng nhìn Lôi Linh Trạch đang hấp hối, quỳ xuống thề: Mày không được chết! Tao thề sẽ giúp mày... giúp tất cả những người không muốn làm quân cờ - sống!
Hai thanh kiếm giao nhau giữa biển ma binh. Lôi Linh Trạch gầm lên dùng kiếm chống đứng dậy, máu chảy đẫm y phục. Kiếm quang hai người như rồng bạc - hổ vàng, ma khí vỡ tan từng lớp. Giữa khoảnh khắc sinh tử, Vị Quy lao về phía Thiên Tử Kiếm phong ấm trong động băng, tay nắm lấy chuôi kiếm: Nếu định mệnh là hồn ma - ta sẽ chém đứt xiềng xích vô hình này!
Lời ca hào hùng của hành tẩu thiếu niên vang vọng núi đồi - khúc ca thách thức thiên đạo, khúc ca về tình bạn đâm chồi giữa tuyết giá. Hành trình ấy còn dài, nhưng họ đã thề: Dù Thiên Hạ Vô Song xuất hiện hay không, lương thiện vẫn phải tồn tại.







