Trong Thời Đại Cuồng Dã, nơi loài người chìm đắm trong hiện thực xám xịt, đánh mất hẳn khả năng mơ mộng, chỉ còn một sinh vật cô độc vẫn bị thôi miên bởi những ảo ảnh lung linh, mờ ảo từ cõi giấc mơ xa xôi. Con quái vật ấy lững lờ trôi nổi giữa lớp sương mù của ký ức, ôm khư khư lấy những hình bóng hư vô mà chẳng một linh hồn nào khác nhận ra – những bóng dáng lấp lánh như sao sa rơi vãi trên sa mạc cằn cỗi của thực tại. Chúng thì thầm những lời ru êm ái, vẽ nên những cung điện lộng lẫy giữa đống tro tàn, và con quái vật, với đôi mắt đỏ rực long lanh, lao mình theo đuổi chúng qua những đêm dài bất tận.
Rồi đột ngột, bóng dáng một người phụ nữ lóe lên như tia chớp xé tan bóng tối. Cô mang trong mình món quà kỳ lạ, sức mạnh nhận diện rõ ràng bản chất thực thụ của những ảo ảnh ấy – không chỉ nhìn thấy, mà còn chạm vào, cảm nhận nhịp đập của chúng như máu thịt. Không do dự, cô lao thẳng vào giấc mơ hỗn loạn của con quái vật, băng qua những mê cung xoáy tròn đầy gai góc và ảo giác, nơi ranh giới giữa sống và chết tan chảy như sáp ong. Với quyết tâm sắt đá, cô đào bới lớp lớp bí mật chôn vùi, đối mặt lũ quái dữ sinh sôi từ nỗi sợ hãi nguyên thủy, chỉ để lật mở sự thật đen tối nhất đang rình rập – một sự thật có thể đánh thức cả Thời Đại Cuồng Dã khỏi giấc ngủ chết chóc.







