Ánh chiều tà vỡ vụn qua ô cửa kính nứt, chiếu xiên vào căn phòng chập chờn bụi. Mùi thuốc lá lẫn hơi ẩm mốc bốc lên từ góc tường - nơi thằng Nhím co quắp, mắt đỏ kè, xăm mình như con nhím thật sự. Bữa ấy nó lại ném cái ly cà phê vào người Cao - gã quản lý mái ấm lầm lì ít nói. Nhưng thay vì la hét, gã chỉ cúi xuống nhặt từng mảnh thủy tinh, vết sẹo dài trên gáy gã lòi ra khi áo sơ-mi chùng xuống.
Thư Gửi Tuổi Trẻ Của Tôi - bức thư viết tay mực nhòe trong ngăn kéo gã bỗng rơi xuống nền xi-măng lạnh buốt. Nhím cầm lên, chữ nghĩa nguệch ngoạc khiến nó bật cười khẩy: Trời ơi, ông già này cũng biết yêu đương à? Gã không giật lại, chỉ nhếch mép ném về phía nó cái nhìn sắc lạnh ngắt. Thế rồi đêm ấy, trong cơn đau bụng quặn do nhậu nhẹt, chính bàn tay gã chai sần đã ấm khăn nóng lên bụng nó.
Mái tóc hoa râm của gã chao nghiêng dưới ngọn đèn vàng hắt bóng loang lổ lên tường. Đây, mày coi đi... - gã dúm giấy nhàu nát vào tay nó, giọng khàn đặc. Nhím lần đầu tiên nghẹn họng khi đọc đến dòng Tuổi 15 tôi cũng trốn trại như mày, nhưng không có ai chặn lại.... Nắm đấm nó siết chặt tờ giấy mềm oặt. Cái ôm đầu tiên của hai thằng đàn ông xa lạ ấy dính mùi máu tanh từ vết cắn khi Nhím phản kháng, lẫn mùi nước mắt mặn chát.
Trong Thư Gửi Tuổi Trẻ Của Tôi, Cao viết rằng gã chỉ cần thêm một tháng nữa để dẫn nó tới quán cà phê nhỏ không bao giờ mở cửa màu ngày xưa gã từng bỏ lỡ. Nhưng bụi mốc đã tràn vào những khe hở của căn phòng khi cơn bạo bệnh cuốn phăng gã đi. Giờ đây, Nhím thường ngồi chống cằm bên cửa sổ mái ấm, tay sờ lên vết sẹo mới trên cổ - giống hệt vết gã để lại. Đám trẻ mới tới đồn rằng có đứa thấy nó lầm bầm vào tờ giấy nhàu: Tao với mày, chung một vết thương mà...







