Thực Quái Kỳ Đàm bắt đầu từ năm con người tai họa – kẻ bất đồng, kẻ cuồng văn, kẻ trốn chạy thực tại, kẻ khát danh vọng và kẻ mang mặc cảm tội lỗi. Họ bị nhốt trong khu sáng tác hình lục giác chìm sâu giữa rừng già âm u, tưởng như thiên đường để tinh luyện ngòi bút. Gỗ lim đại thụ vặn xoắn thành vách, cửa sổ mở ra toàn sương mù dày đặc – nơi này từng là đền thờ của thứ gì đó cổ hơn cả người Mường, người Thái đầu tiên đặt chân đến dãy Hoàng Liên Sơn.
Dokkaebi Dumbung không phải cổng đá hay gỗ. Nó sinh ra từ chính lời trăng trối của nhà văn trẻ tuổi nhất – tên tự thiêu trên bản thảo dở dang. Máu khô vẽ thành vòng tròn đồng tâm dưới nền đất, tỏa mùi trầm hương lẫn máu tanh. Khi đêm thứ bảy tới, vòng tròn nứt ra. Răng nanh bằng thạch anh nhô lên như hàm quái thú, giữa họng đen kịt hiện bóng ma áo vải lanh cổ đại, mắt đục như nước ao tù. Trí tuệ ấy thì thào bằng ngôn ngữ lạ, nhưng cả năm nhà văn bỗng hiểu. Người tưởng mình điên. Người chép vội ý tưởng kinh dị vào sổ tay. Kẻ còn lại gào thét đòi quỳ lạy.
Thực tại bào mòn từng lớp. Bóng tối rừng già xuyên thấu tường, hóa thành mãng xà lột xác vắt ngang trần nhà. Chương sách viết dở biến thành dao găm đâm xuyên bàn tay người cầm bút. Tiếng hú của linh cẩu đan xen tiếng trẻ con khóc trong đêm vọng từ quá khứ – năm ấy, đồn điền cao su chôn xác tập thể không tên.
Người lính đặc nhiệm tới bằng trực thăng rơi tự do. Anh không có tên, chỉ mang ký hiệu Rừng Thép. Ba vết sẹo chằng chịt cổ tay phải kể câu chuyện khác: từng bị hút vào cổng dị loại ở hang Pồng Pâng, sống sót nhờ xăm bùa của thầy mo người Dao. Khi Rừng Thép xé áo ngực, lộ ra hình xăm hổ phù bằng mực lá mò đen nhánh – thứ duy nhất níu giữ cân bằng giữa hai thế giới. Tay hắn nắm chặt dây chuyền bạc móc nanh sói, vật phẩm từ lần phong ấn thất bại khiến đồng đội biến thành cây nấm độc.
Dokkaebi Dumbung nuốt từ kẻ yếu bụng trước, Rừng Thép gằn giọng, dao găm nhuốm máu bản thân vạch bùa lên nền nhà đang hóa thành da thịt mục nát. Chúng mày muốn sống, thì đừng để nó ngửi thấy nỗi sợ – câu nói cuối trước khi cổng thạch anh nhe đủ 188 chiếc răng, phun ra bóng đen từ trận dịch năm Ất Dậu.
Sự sống của năm nhà văn giờ đây treo trên tay kẻ không thuộc về thế giới này. Nhưng liệu Rừng Thép có phải cứu tinh, hay chính hắn mới là mồi ngon nhất để trí tuệ cổ xưa trỗi dậy hoàn toàn? Thực Quái Kỳ Đàm bẻ gãy mọi logic – khi quá khứ chưa bao giờ thực sự ngủ yên...







