Sau khi bị một cơn quầng sáng lạ lẫm vút vào, Thương Nguyệt Tinh Lan thấy mình đứng giữa một hành lang đá cũ mộc, âm thanh bước chân vang vọng như lòng đất đang thở. Một tiếng rém rím từ những lá bục ngoài cửa sổ làm cô giật mình – đây chẳng phải là thế giới mà cô quen thuộc nữa. Trước mặt cô hiện ra một bản lệnh viết bằng mực mờ, ink lấm tấm: “Nhiệm vụ: vạch tròn sự thật đằng sau sự diệt vong của tộc Nguyệt Ẩn. Nếu thành công, ngươi sẽ được phép quay về thế giới cũ; nếu thất bại… chỉ còn là một cõi bóng mờ.”
Cô nhớ lại những ngày trivial ở thành phố, những buổi sáng uốn ven với ly trà nóng và những cú click chuột vô thức trên bàn phím. Bây giờ, mỗi hơi thở cô đều mang trọng lượng của một cuộc đời khác. Để không để ý ai noticing, cô chọn lấy hình dáng của một nữ hầu trong cung Đông Lâm – váy lụa nhạt, tóc raccol vào một búi đơn giản, mắt luôn xuống thấp như thể sợ bị nhìn thấu. Trong cung hoàng gia, âm thanh của giẫm vàng vang lên mỗi khi alguém qua-through, và hơi 냄새 của gỗ sandar và hương thuốc luôn tràn ngäs trong không khí.
Thương Nguyệt Tinh Lan không chỉ là một nữ hầu bình thường; cô là người mang trong mình một đam mê khám phá, một sự tò mò không ngừng về những điều ẩn sau vách tường. Khi cô lungtung qua các hành langProvincial, đôi khi cô dừng lại để vuốt ve những bức tranh tường – những họa tiết décrit những cuộc chiến của tộc Nguyệt Ẩn, những biểu tượng trăng nguyệt bị vỡ vụn, và những dòng chữ cổ cuya ý nghĩa đã mất mát qua thời gian. Mỗi nét vẽ đều như một lời thì thầm: “Chúng ta không chết vì войны, chúng ta chết vì sự lầm lẫn.”
Trong khoảng thời gian làm việc tại palais, cô may mắn được gặp những đồng minh không ngờ tới – một tay sĩ thuở già tên là Hứa, người từng là binh الدفاع của tộc Nguyệt Ẩn và giờ sống ẩn trong thư viện cung, luôn cuốn sách với những trang giấy vàng; và một công chúa trẻ tên là Ly, nữ hoài bão whose lòng dạ đầy wild ambition và một nhẹ nhàng mỉm cười che giấu những Scheme dưới politieke. Hứa thường truyền cho cô những mẩu thông tin ngầm: “Hoàng đế bù nhìn… không phải là người không thể thấy, mà là ngườiChooses not to see – vì sợ sự thật sẽ làm tan vỡ vương quốc của mình.” Ly, ngược lại, luôn nhắc nhở cô: “Sự thù không chỉ là một đao, mà là lửa trong tim; nếu ta để nó tắt, ta sẽ không còn gì để chiến đấu.”
Thông qua những cuộc đêm dài trong phòng đọc, Thương Nguyệt Tinh Lan dần ghép Together mảnh đời của một vương quốc đã perdi: người giữ bảo bối là một chiếc ngọc tranh trăng, được truyền qua hệ thống dòng dõi của tộc Nguyệt Ẩn, nhưng giờ đây bị ẩn trong tầng lễRiêng của cung, bảo vệ bởi một màn trí bão pháp thuật mà chỉ có người có “tim trong trăng” mới có thể phá vỡ. Hoàng đế bù nhìn, thực ra là một người đãChoosing to blind himself bằng một lớp màng magie sau khi chứng kiến sự sựu tàn của própria họ; còn công chúa Ly, vốn mưu sinh bằng quyền lực, thực sự mong muốn sử dụng potere của ngọc tranh để thống nhất các vương quốc láng giềng, dù bằng bất kỳ giá trị nào.
Trong một buổi trưa nắng nhẹ, khi ánh nắng lọt qua cửa sổ màu kim loại và đập lên đá sân, Thương Nguyệt Tinh Lan đứng trước tầng lễRiêng, tay run run như lá thu trong gió. Cô ngậm miệng, nhớ lại lời Hứa: “Chỉ khi ngươi chấp nhận sự thật, ngay cả khi nó đau đớn, ngươi mới có thể mang ánh sáng trở lại tộc của mình.” Cô nâng cao Ngự kiếm – biểu tượng của decisione và sacrifice – và thì thầm: “Ta sẽ không để những bóng tối nuốt đi những gì từng là của ta.”
Cùng với Hứa và Ly, cô lên kế hoạch xâm nhập tầng lễRiêng, tránh надзор của bất kỳ vệ binh nào, bằng cách sử dụng nhữngunnels ngầm mà Hứa đã biết từ thời còn là binh vệ. Khi cửa đá cử động mở ra, một làn sóng nhẹ nhàng của năng lượng xanh lam lan tỏa ra, như là làn hơi thở của trăng trên bầu trời đêm. Ngọc tranh trăng, lấp lánh trong ánh sáng, bắn ra những tia sáng nhỏ – mỗi tia như một kỉ niệm của tộc Nguyệt Ẩn, mỗi tia như một lời hứa: “Sự thật sẽ được dévoile; sự thiêng liền sẽ được phục hồi.”
Trong giây phút đó, Thương Nguyệt Tinh Lan cảm nhận được tất cả những gánh nặng, mọi nỗi đau, và cả hy vọng nhỏ bé nhất trong mình bùng nổ. Cô đặt bàn tay lên ngọc tranh, cảm nhận được một dòng ấm áp tràn qua mông tay, như thể những tổ tiên của tộc Nguyệt Ẩn đang ôm lấy cô trong vòng tay họ. Khi ánh sáng cuối cùng bắn ra, mọi hình bóng ám tối trong cung nổ tung, và những secreto ẩn sau vách tường được đưa ra dưới dạng những bản ghi stone, những cú ĐỌC của Francus, và mộtandiêm lịch sử được viết lại.
Cuối cùng, khi bầu trời ngoài cung bắt đầu tối lại và những ngôi sao ló ra như những chiếc đèn 지도, Thương Nguyệt Tinh Lan biết mình đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Cái precio của việc về nhà không chỉ là một cái ngõ ra khỏi cung, mà là sự hiểu biết sâu sắc: để quay lại thực tại, người ta phải trước tiên đối mặt và làm sáng tỏ những tối tối nhất bên trong mình. Với trái tim nhẹ nhõm và quyết tâm mới, cô bước qua cổng thời gian, mang theo trong mình không chỉ ký ức của một cuộc phiêu hành hazar, mà còn sự hẹn hò với cuộc sống cũ – nơi mỗi ngày bình thường vẫn có thể trở thành một cuộc phiêu lưu nếu người ta dám nhìn qua màn mỏng của ảo giác.







