Ngày đại hôn long trọng, Ôn Nguyệt Thiển vẫn còn bàng hoàng khi tận mắt nhìn phụ thân mình – vị quan thanh liêm một đời – bị chém đầu oan uổng ngay giữa quảng trường, máu tươi nhuộm đỏ thảm nhung son. Nụ cười trên môi tân nương chưa kịp tắt, lòng đã tan nát thành tro. Rồi đêm động phòng hoa chúc, dưới ánh nến đỏ lập lòe, cô phát hiện phu quân Tiêu Dịch – kẻ vừa cưới cô làm chính thất – đang lén lút quấn quýt cùng ả yêu phi Hạ Lan Nhiên ngay trong chính phòng tân hôn. Ôn Nguyệt Thiển lao vào chất vấn, giọng run rẩy đầy phẫn hận, song hắn chẳng những không hối cải, còn cười gằn một tiếng, vung kiếm đâm xuyên tim cô, rồi thản nhiên ném xác xuống vách núi sâu thẳm, gió lạnh rít qua khe đá như tiếng cười ma quái.
Dưới đáy vực tối tăm, nơi thi thể cô nằm lẫn với cỏ dại và sương mù, một luồng sáng kỳ lạ lóe lên. Ôn Nguyệt Thiển mở mắt, hơi thở trở lại, cơ thể lành lặn như chưa từng chịu thương vong. Cô sống lại, mang theo nỗi thù hận ngút trời. Cùng khoảnh khắc ấy, ở đầu kia đại lục, Tiêu Tẫn – gã thiếu niên từng bị chính tông môn ruồng bỏ, bị sư huynh phản bội đâm chết trong hang động ẩm ướt – cũng bật dậy từ đống tro tàn, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán khí. Hắn từng là thiên tài võ lâm, nay chỉ còn khát khao báo thù đẫm máu.
Số phận kỳ lạ như sợi chỉ đỏ vô hình kéo hai kẻ sống lại lại gần nhau. Trong thế giới Thương Nguyệt Vô Tẫn đầy âm mưu và huyết tinh, Ôn Nguyệt Thiển và Tiêu Tẫn gặp gỡ giữa cơn bão tố, từ xa lạ hóa kẻ đồng minh, cùng nhau lật ngược bàn cờ oan nghiệt, khiến kẻ thù từng đắc ý phải quỳ gối run sợ.







