Thủy Triều Tình Yêu (Phần 1)
Bờ Vịn Của Những Chông Chênh
Gió biển mặn mòi lùa qua kẽ cửa sổ căn biệt thự trống trải, mang theo hơi thở của mùa thu đang vội vã trở mình. Tại nơi ấy, hai bóng lưng xa lạ đứng lặng trước hiên nhà như hai mảnh ghép lệch lạc. Han Jae Hun - gã thừa kế khắc nghiệt với đôi mắt lạnh hơn cả những viên sỏi dưới chân vách đá - chẳng hỏi han cũng chẳng mỉm cười. Anh đến như một cơn gió bấc, chỉ kịp ném xuống bàn một bản hợp đồng dày cộp cùng câu nói cộc lốc: Ký đi. Tôi không có thời gian cho những cảm xúc thừa thãi.
Kim Hae Jun cầm bút, ngón tay gầy guộc run rẩy trên trang giấy trắng. Cô gái sinh viên mỹ thuật ấy lượm nhặt từng đồng kiếm được bằng nghề vẽ tranh dạo, nay đành đánh đổi tự do để giữ lấy căn phòng trọ tồi tàn cho đứa em bệnh tật. Trái tim thổn thức chực trào khi đọc những điều khoản lạnh tanh: Cấm hỏi về quá khứ. Cấm vượt qua ranh giới phòng ngủ. Cấm yêu.
Những Tiếng Vỡ Trong Lặng Im
Tuần đầu tiên trôi qua trong im lìm. Jae Hun trở về muộn mỗi đêm, hơi rượu nồng nặc hòa lẫn mùi thuốc lá cay xè. Nhưng khi Hae Jun vô tình nhìn thấy vạt áo anh bị rách cùng vết máu khô trên mu bàn tay, cô hiểu rằng dưới lớp mặt nạ băng giá ấy là một vực thẳm đau thương chưa bao giờ lành. Một đêm, quên mất điều khoản không xâm phạm không gian riêng, cô lén đặt hộp băng gạtrước cửa phòng anh. Sáng hôm sau, trên bàn ăn xuất hiện một ly sữa nóng - thứ duy nhất anh biết cô thích sau lần nghe cô ho sặc sụa vì dầm mưa bán tranh.
Ám Ảnh và Bến Đỗ
Hae Jun vẫn ngồi vẽ hàng giờ trên ban công hướng biển. Nét cọ vô thức vờn quanh dáng lưng thẳng tắp nhưng cô độc của Jae Hun mỗi khi anh đứng nhìn sóng vỗ. Có lần, gió cuốn bức phác thảo bay vào phòng anh. Khi trả lại, dưới góc tranh in hình người đàn ông quay lưng, anh ghi thêm một dòng chữ góc phải: Cứ vẽ đi. Biển không bao giờ phản bội những nỗi buồn.
Bẫy Của Trái Tim
Rồi cái ngày định mệnh ấy tới. Bão ập về cuốn trôi chiếc hộp gỗ nhỏ - thứ duy nhất Hae Jun giữ lại từ người mẹ đã mất. Không nghĩ ngợi, Jae Hun lao xuống bãi đá ngầm lúc nửa đêm để nhặt từng mảnh vỡ. Ánh đèn pin loạng choạng rọi lên khuôn mặt anh tái nhợt, nước biển mặn chát hòa vào vết thương chưa kịp liền trên vai. Tại sao? - giọng cô nghẹn lại. Anh quay đi, giấu đi đôi mắt đỏ hoe: Tôi không thể nhìn thấy ai khác mất đi thứ họ trân quý... một lần nữa.
Thủy Triều Và Những Bí Mật Chôn Vùi
Nhưng bản hợp đồng vẫn ở đó. Những con chữ sắc như dao khiến họ giật mình mỗi khi định mở lòng. Jae Hun càng lạnh lùng hơn sau đêm đó, còn Hae Jun thì phát hiện ra tập giấy tờ cũ trong ngăn kéo bị khóa - nơi in dấu vụ kiện tụy oan khiến cả gia đình anh sụp đổ. Liệu có phải những cơn sóng dữ đang chực chờ cuốn trôi căn biệt thự mong manh này cùng lời hứa không ràng buộc của họ?
Mùa thu sắp qua đi, để lại sau lưng những lần họ vô tình chạm tay khi cùng nhặt vỏ sò, những nụ cười bật ra trước bữa tối cháy khét, và cả khoảnh khắc Jae Hun đỡ lấy Hae Jun ngã dúi khi sóng lớn ập vào. Như thủy triều cứ dâng lên rồi rút xuống, tim họ đang đập bằng ngôn ngữ của riêng mình - thứ ngôn ngữ không cần hợp đồng hay lý trí ngăn cản. Và ở nơi xa kia, một con sóng lớn đang tiến về phía họ…
(Còn tiếp)





