Sếp Tiết họ Tiết tên Giản, mở một cái đại lý vật liệu xây dựng nhỏ ở ngoại thành, thợ thuyền dưới trướng toàn mấy thằng thợ hồ cục súc như chính hắn. Đời hắn ghét nhất loại người như cậu ba Hạ: họ Hạ, con thứ ba của tập đoàn Hạ Gia, bề ngoài quanh năm đeo cái kính gọng bạc, mặc vest chỉnh tề, lúc nào cũng mang bộ mặt lạnh tanh như người vừa lĩnh án tử, nói chuyện nhẹ nhàng từ tốn, nhưng ai mà tin được cái bụng trắng nõn ấy lại thâm hiểm hơn ai hết? Hồi đại học, lần nào Sếp Tiết xin được học bổng, cậu ba Hạ đều tìm cách giật mất, lấy lý do điểm số không đạt chuẩn, thực chất là ghét cái thói cúi đầu cảm ơn thầy cô như con chó nhỏ của hắn.
Còn cậu ba Hạ thì ghét nhất loại người như Sếp Tiết: miệng lúc nào cũng đầy lời thô tục, đánh nhau thì hung hãn như hổ đói, chỉ cần người khác cho chút ân huệ – dù là một ly cà phê hay một lời khen ngợi – là hắn cảm kích đến mức sẵn sàng làm trâu làm ngựa, không chút khí tiết. Cả khoa kinh tế hồi đó còn đặt cho hai đứa cái biệt danh nghe xanh rớt: Tình Địch Bốn Chân. Chẳng là thiên hạ tình địch thì cũng giữ chút thể diện, riêng hai thằng này gặp nhau là quăng hết liêm sỉ, lăn lê bò toài dưới đất đánh nhau, chẳng khác gì mấy con chó hoang tranh một miếng xương, đúng nghĩa bốn chân chạm đất, hung dữ mà nhếch nhác. Cả bốn năm đại học, họ là tình địch (giả) của nhau – cùng thích trưởng khoa Lâm Minh, bạch nguyệt quang của cả hai đứa – là kẻ thù không đội trời chung, cứ gặp là đánh, từ thư viện đến căng tin, từ sân bóng đến ký túc xá, không lần nào thoát khỏi việc bị bảo vệ trường can thiệp.
Cứ tưởng sau khi tốt nghiệp, hai người chẳng ưa gì nhau sẽ không còn liên quan. Sếp Tiết về ngoại thành mở cửa hàng, cậu ba Hạ về gia nhập tập đoàn gia đình, cả năm trời không nhắn một tin. Cho đến tuần trước, tin bạch nguyệt quang Lâm Minh cưới vợ truyền đến, Sếp Tiết ngồi uống rượu giải sầu trong quán bar gần trường cũ, uống đến tận hai giờ sáng, không may trúng thuốc hỗ trợ từ mấy thằng con trai định lừa hắn đi bán nội tạng. Cậu ba Hạ đêm đó đi họp đối tác xong, ghé quán bar bên cạnh uống nước, tình cờ đi ngang qua thấy mấy thằng đó kéo lê Sếp Tiết ra ngoài, mặt hắn tái mét, vã mồ hôi, bèn lấy ví đưa cho bọn chúng mấy triệu, đuổi đi rồi cõng Sếp Tiết vào khách sạn gần đó thuê phòng.
Trên giường khách sạn, dưới tác động của thuốc, Sếp Tiết không còn tỉnh táo, mắt lờ đờ nhìn gương mặt điển trai của cậu ba Hạ, lúc đầu tưởng là Lâm Minh, càng nhìn càng thấy đường nét sắc sảo kia quen thuộc, mới nhận ra là kẻ thù của mình. Thế nhưng cơn sóng thuốc tràn lên, hắn không còn nghĩ được gì, tay run rẩy kéo áo sơ mi lụa của cậu ba Hạ, cúc bắn lăn lóc ra sàn, hắn gầm gừ lệnh: Giúp tôi một lần. Cậu ba Hạ nheo mắt, nhìn cái thân hình to lớn đang run rẩy trước mặt, thở dài một tiếng, không làm cái gì quá đáng, chỉ ngồi lại chăm sóc hắn suốt đêm để giải tác dụng của thuốc. Hắn lấy khăn lạnh đắp lên trán Sếp Tiết, giữ chặt tay hắn không cho tự cào cấu mình, nghe hắn rên rỉ chửi rủa Lâm Minh, chửi rủa bản thân, rồi lại khóc nức nở, nước mắt lưng tròng. Có lúc Sếp Tiết đau quá, ngoạm mạnh vào cánh tay cậu ba Hạ, máu rỉ ra thấm vào lớp vải lụa trắng, cậu ba Hạ chỉ nhíu mày, không hề đẩy ra, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng hắn như dỗ trẻ con.
Sáng hôm sau, Sếp Tiết tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, cái mông thì đau nhức vì bị cậu ba Hạ ngồi đè suốt đêm để giữ hắn không lăn lộn ngã xuống đất. Hắn nhìn cậu ba Hạ đang ngủ gật ở ghế bành, áo sơ mi rách nát, tóc tai bù xù, cánh tay quấn băng gạc, trong lòng bỗng dưng bốc lên ngọn lửa giận – hắn tưởng cậu ba Hạ lợi dụng lúc mình mê man mà làm bậy. Thế là hắn ôm cái mông đau nhức, nhảy phắt lên giường, vừa đấm đá cậu ba Hạ, chửi rủa: Đồ mặt chết giẫm, mày gan lớn thật, dám đụng vào tao lúc tao không tỉnh táo!. Cậu ba Hạ giật mình tỉnh dậy, vừa định giải thích thì Sếp Tiết đã lảo đảo chạy về phía cửa, chân vướng phải sợi dây điện, ngã lăn quay ra sàn, cái mông đập mạnh xuống đất cứng, đau đến mức hắn rên lên không thốt nên lời. Cậu ba Hạ cười khẩy, định đỡ hắn dậy thì Sếp Tiết lại bò dậy định đá, trượt chân va đầu vào cạnh bàn ngủ, máu rỉ ra trán.
Cuối cùng, cậu ba Hạ đành bế Sếp Tiết lên, đưa thẳng vào bệnh viện. Trên xe cứu thương, Sếp Tiết vẫn gầm gừ chửi rủa, nhưng mỗi lần cử động là cái mông lại đau nhói, bèn im re ngoan ngoãn để y tá băng bó. Cậu ba Hạ đứng bên cạnh, nhìn cái bộ dạng vừa đáng thương vừa đáng giận của hắn, bỗng phì cười: Tình địch bốn chân của ông, lần sau mà uống say nữa thì đừng có ra ngoài đường, nhếch nhác lắm. Sếp Tiết hất mặt lên, muốn chửi lại nhưng lại đau mông, đành nằm im ngoan ngoãn, lòng thì thầm nghĩ: Mối thù này coi như tạm thời kết thúc rồi, lần sau gặp lại, tao sẽ đòi lại cái mông này cho bằng được.







