Tuổi Thơ Đong Đầy Nắng Mưa
Những con phố nhỏ Tokyo năm 1987 vẫn hối hả trong tiếng còi xe rền rĩ, nhưng căn hộ nhỏ nơi cô bé 11 tuổi yên ắng như một tờ giấy trắng. Mùi thuốc sát trùng từ bệnh viện quện theo áo cha cô mỗi chiều về, thứ mùi quen thuộc len lỏi vào cả giấc ngủ. Căn phòng bệnh dần trở thành một phần Tình Thơ của em—nơi ngón tay cha run rẩy ép vào trang sách, dạy em từng con chữ ấm áp cuối ngày.
Bóng mẹ như cây liễu nghiêng bên bàn làm việc, khuôn mặt chìm trong căng thẳng. Tiếng bấm máy tính lách cách hòa cùng những giọt nước mắt đêm khuya, áp lực cơm-áo-gạo-tiền biến giọng bà thành dao lam. Con phải học giỏi hơn nữa!, lời nhắc ấy găm vào tâm khảm đứa trẻ, khiến Tình Thơ trong em chớm vị mặn.
Những mảnh vỡ trưởng thành theo em cả trên đường tới trường. Bà lão bán bánh góc phố móm mém cười khi đôi chân sưng húp, chị hàng xóm 16 tuổi lặng lẽ gói chiếc khăn kỷ niệm vào sáng chuyển nhà—em nhìn thấy sự chịu đựng qua từng vết nứt. Cả thế giới người lớn như một cuốn phim đen trắng chiếu chậm, và em lớn lên trong những thước phim ấy. Đôi khi, Tình Thơ của em chỉ là ngồi bên cửa sổ, đếm từng chiếc lá phong đỏ rụng xuống sân, tự hỏi liệu nỗi buồn có giống mùa thu—chầm chậm chín rồi lìa cành.
Tiếng chuông chùa xa vọng lại từ đồi cao, cô bé nắm chặt tay cha trong giấc ngủ trưa. Bệnh tình của ông là cơn mưa dai dẳng tưới lên tuổi thơ em—mưa làm cây héo úa, nhưng cũng khiến những mầm xanh ngoan cường hơn.







