Tình Yêu Cũng Có Chia Ly - ba chữ hạnh phúc đôi khi chẳng đủ sức níu kéo hai con người đứng về cùng một phía chiến tuyến. Họ yêu nhau như mối duyên tơ vò không thể gỡ, nhưng vận mệnh lại bỡn cợt đẩy họ vào lằn ranh của nghịch cảnh. Người phụ nữ ấy - Hạnh - mang trên vai gánh nặng hồi sinh nhà hàng gia truyền đang chực chờ đóng cửa. Gian bếp ngập khói cá kho tộ, tiếng lách cách dao thớt vẫn đều đặn mỗi đêm, nhưng tiếng thở dài của mẹ già và ánh mắt thất thần của đứa em trai mắc bệnh tim mới là gánh nợ khiến cô không dám ngủ quên.
Rồi cơn bão ập đến từ phía chân trời khác - Đức, kẻ thừa kế lạnh lùng của tập đoàn đòi nợ khét tiếng. Hắn đến với bộ com-lê phủ mùi thuốc lá nặng trịch, nụ cười nhếch mép khi dán tờ thông báo xiết nợ lên cánh cửa gỗ mục của nhà hàng. Máu hận thù trong Hạnh sôi sùng sục, nhưng chính ánh mắt hắn - thoáng chút bất an khi nhìn thấy bàn thờ cha cô khói hương lạnh lẽo - lại khiến trái tim cô rung động một nhịp kỳ lạ.
Họ vấp phải nhau như hai hòn đá lăn từ đỉnh dốc. Đức chưa từng tin vào thứ tình cảm mềm yếu, cho đến khi chứng kiến Hạnh vật lộn giữa đống hóa đơn chồng chất mà vẫn ấm lửa nồi cháo gửi cho cụ già ăn xin cuối phố. Cô chưa từng nghĩ mình có thể rung động trước kẻ đang siết cổ giấc mơ của gia đình, cho đến đêm hắn đột ngột xuất hiện, đặt xuống bàn phong bì tiền mặt nhuốm mùi máu - số tiền hắn cạo sạch tài khoản cá nhân để trì hoãn ngày phá sản cho cô.
Nhưng tình yêu cũng có chia ly khi hai dòng họ đẩy nhau xuống vực. Mẹ Đức - bà chủ nợ lão luyện - tuyên chiến bằng mưu kế đen tối: một vụ ngộ độc thực phẩm được dàn dựng khéo léo nhấn chìm danh tiếng 40 năm của nhà hàng. Còn cha Hạnh - ông lão từng suýt chết vì tay đàn em của tập đoàn Đức - ném vào mặt con gái lời nguyền mày phản bội tổ tiên.
Họ ôm nhau lần cuối trong căn phòng trọ ẩm mốc, nước mắt Hạnh thấm vào vết sẹo dài trên cánh tay Đức - di chứng từ trận ẩu đả giành mạng sống cho em trai cô. Yêu nhau để làm gì khi chỉ khiến nhau đau? - Đức cười khê, giọng khàn đặc sau cơn say. Hạnh mở ví, đặt lại phong bì tiền đã nhàu nát lên bàn, không quên thả vào đó chiếc khăn tay thêu hoa cúc - kỷ vật duy nhất anh từng tặng.
Bụi cuốn trên con đường li biệt. Nhà hàng đóng cửa, mẹ Đức thắng lợi ngoác miệng cười, nhưng trong căn biệt thự trống trải, gã thừa kế cộc cằn ngồi nhìn đống hợp đồng nợ mà thấy chúng rẻ hơn một mảnh ký ức về người đàn bà dám đánh đổi tất cả để giữ lấy hai chữ lương thiện. Còn ở góc chợ đêm ồn ào, Hạnh gom góp từng đồng bán bánh canh, nụ cười tắt lịm từ lâu, nhưng trong hộp thiếc dưới gầm giường, tờ giấy nguệch ngoạc dòng chữ Chờ anh kiếm cách cứu em vẫn được đánh dấu bằng vết răng cắn.
Ayrılık da sevdaya dahil - chia ly giống như thìa đường đắng họ phải nếm để biết tình yêu mình từng có là thuần khiết đến nhường nào. Nỗi đau mà cả hai chọn mang theo, hóa ra lại là món nợ lớn nhất không bao giờ trả được…







