Ở một thành phố ồn ào đầy ánh điện và tiếng cười xa hoa, chàng trai trẻ - con nhà đại gia nổi tiếng - bỗng một ngày đóng cửa căn penthouse, bỏ lại sau lưng những bữa tiệc thâu đêm và những lời nịnh hót giả tạo. Anh chọn một cuộc sống giản dị, không phải vì anh đủ mạnh mẽ để từ bỏ gia tài, mà vì anh ngộ ra một điều: cái hư vô ngập tràn trong lồng ngực không thể lấp đầy bằng vàng.
Tình Yêu Sâu Đậm Trong Tim anh chợt thức dậy vào chính cái ngày anh gặp cô gái ấy - một người phụ nữ táo bạo, quyết liệt, và đôi mắt lúc nào cũng đầy lửa. Trái tim anh rung lên theo nhịp điệu thiết tha khi nghe cô khao khát về những dự án phi thường: đưa trẻ em vùng cao tới trường, biến mái nhà tái chế thành giấc mơ cho người nghèo. Càng gần cô, anh càng hiểu rằng tình yêu này không phải là pháo hoa rực rỡ nhất thời, mà là ngọn lửa chậm rãi hun nóng từng thớ thịt, từng ý nghĩ trong anh.
Họ dắt tay nhau qua góc phố nghèo nhất thành thị, chia nhau từng ổ bánh mì cháy cạnh, hít thở mùi bụi bẩn lao động để cùng khóc, cùng cười và thề sẽ không buông tay. Nhưng phù du đến nhanh hơn cả giấc mộng - dòng điện thoại từ cha anh xé tan bầu không khí ngọt ngào. Gia đình gục ngã: ông trụ cột đổ bệnh, chuyến tàu kinh doanh chực chìm, và anh là sợi dây cuối cùng cứu vãn tất cả.
Khi anh lặng lẽ vẫy tay chào cô trong chiều mưa tầm tã, hai chữ trở về cắt vào cổ họng như lời tạ tội. Anh muốn thét lên với cô rằng Tình Yêu Sâu Đậm Trong Tim vẫn còn nguyên vẹn, nhưng cô đã quay đi trước - một người đam mê hoài bão chẳng cho phép mình khóc giữa thất vọng.
Những ngày sau đó, anh ngồi trên chiếc ghế da lạnh ngắt của tập đoàn, đối diện với những hợp đồng ngột ngạt. Tiền bạc, quyền lực, mối quan hệ chồng chất… nhưng bóng hình người phụ nữ ấy cứ chảy vào giấc ngủ. Anh biết: dòng máu trong anh đang hét gào muốn đạp đổ tất cả để chạy về phía cô. Nhưng liệu con đường xưa còn rộng mở, khi cô từng thì thầm: Khi người ta đã nuốt vào tim một giấc mơ, thì tình yêu sẽ không đủ no, thưa công tử!?







