Hà Nội về đêm, cái lạnh đầu mùa len lỏi qua từng kẽ lá, thấm vào da thịt. Trong căn phòng kín mít mùi formol và hóa chất, chuyên gia dấu vết pháp y Lê Minh - một người đàn ông trung niên với đôi mắt kính dày cộp và bàn tay luôn run nhẹ - đang soi chiếc kính lúp vào một sợi tóc liti bạc màu, tìm kiếm một dấu vết nhỏ xíu như hạt cát. Mười năm trước, chính đôi bàn tay này đã từng run lên khi khám nghiệm hiện trường một vụ án mạng dã man, vụ án mà báo chí thời đó gọi là Án Mạng Trong Đêm Mưa. Vụ án ấy vẫn ám ảnh anh, như một vết sẹo chưa bao giờ lành.
Bên kia thành phố, thám tử Vũ Trường Giang - một gã đàn ông lầm lì, cộc cằn, với cái nhìn sắc như dao cau - đang ngồi thu lu trong quán cà phê vỉa hè, nhìn dòng người qua lại qua làn khói thuốc. Anh đang theo đuổi một chuỗi các vụ án kỳ lạ: một cô gái trẻ chết trong căn hộ khóa trái, trên tay vẫn cầm chiếc điện thoại đang gọi; một doanh nhân thành đạt tự tử trong phòng làm việc kiên cố, không một dấu hiệu đột nhập; một tên trộm lành nghề bị treo cổ trong nhà kho, chân không chạm đất... Tất cả hiện trường đều sạch sẽ đến mức đáng sợ, như thể hung thủ không phải con người, mà là một cơn gió vô hình có thể xóa sạch mọi dấu vết.
Số phận run rủi, khiến hai con người mang trong mình những nỗi đau riêng ấy phải chạm mặt nhau. Giang cần một chuyên gia phân tích dấu vết tinh tường để phá vỡ những hiện trường hoàn hảo ấy; còn Minh, anh nhìn thấy trong những vụ án ấy một bóng dáng quen thuộc, một cách thức hành xử quá đỗi giống với kẻ giết người trong Án Mạng Trong Đêm Mưa mười năm về trước - một vụ án mà anh từng tin chắc thủ phạm đã bị bắt, nhưng giờ đây, những nghi ngờ cũ lại bùng lên như ngọn lửa âm ỉ.
Họ bắt tay nhau, không phải trong sự tin tưởng tuyệt đối, mà trong sự thôi thúc phải tìm ra sự thật, dù đó là sự thật đau lòng đến mức nào. Hành trình của họ không chỉ là truy tìm một kẻ giết người, mà còn là cuộc đào sâu vào những góc tối nhất của tâm hồn con người.
Họ phát hiện ra, nạn nhân nào cũng có một quá khứ không trong sạch, những bí mật đen tối mà họ đã cố gắng chôn vùi. Hung thủ không chỉ giết người, mà còn trừng phạt những gì mà họ cho là tội lỗi, bằng một phương thức tàn nhẫn và có chủ đích. Mỗi hiện trường là một bức thông điệp lạnh lùng, một lời nguyền rủa từ quá khứ. Và rồi, một sợi dây vô hình dần được kéo căng: tất cả những nạn nhân, hoặc có liên quan trực tiếp, hoặc chỉ là người biết chuyện, đều có một mối liên hệ mờ nhạt với vụ án mạng năm nào.
Kẻ đứng sau tất cả, họ đặt cho hắn cái tên trong hồ sơ mật: Người Xóa Dấu Vết. Không chỉ xóa sạch vân tay, ADN, hắn còn xóa đi cả những ký ức, những mối quan hệ, khiến nạn nhân trở nên cô độc và dễ bị tổn thương trước khi chết. Hắn không để lại bất kỳ thứ gì, ngoài sự sợ hãi và những câu hỏi không lời đáp.
Cuộc điều tra càng đi sâu, Minh và Giang càng nhận ra, họ không chỉ đang săn lùng một kẻ giết người, mà đang đối mặt với một thế lực bóng tối, một Tội Án Hằn Tích từ quá khứ đang dần sống lại, ăn mòn mọi thứ trên đường đi của nó. Và điều đáng sợ nhất, là khi họ phát hiện ra, có thể chính họ cũng đã nằm trong tầm ngắm của kẻ đó từ rất lâu rồi, bởi những bí mật mà họ cất giấu, những vết thương lòng mà họ tưởng đã chôn vùi, cũng chính là những mảnh ghép hoàn hảo cho một bức tranh tội ác không bao giờ phai mờ.
Thành phố vẫn ngủ say trong màn đêm, nhưng trong một căn phòng tối, một bàn tay đang cầm chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình hiện lên dòng tin nhắn duy nhất: Chu kỳ mới đã bắt đầu. Hãy chuẩn bị tâm lý, thám tử Giang. Chuyên gia Minh.







