Góc hành lang cuối dãy lớp 10A2 trở thành chứng nhân cho mối quan hệ chông chênh của bốn đứa chúng tôi. Những buổi đầu, chẳng đứa nào chủ động bắt chuyện - Minh lầm lì như hòn đá, Hạ bặm trợn đầy vẻ thách thức, còn Thư và tôi thì dè chừng nhìn nhau qua ánh mắt ngờ vực. Tất cả đều là mảnh ghép lệch lạc bị ném vào cái khung hình gọi là bàn cùng lớp, cố giả vờ hòa hợp cho đến khi Tôi kết cậu rồi đấy bật ra như lời thú nhận bất đắc dĩ giữa trận cãi vã ngớ ngẩn.
Cấp ba hóa ra là chiến trường khắc nghiệt hơn tôi tưởng. Gã đầu gấu lớp trên dí đám đàn em truy sát chúng tôi chỉ vì cái nhìn có vẻ khiêu khích, bữa trưa tan tác khi đám con gái phát hiện Minh thích trưởng ban văn nghệ, còn Hạ suýt đuổi học vì cú đấm bảo vệ Thư khỏi lũ bạn giả tạo. Những lần giảng hòa trong phòng y tế đầy bông băng, những đêm thức trắng làm dự án bị cả lớp tẩy chay, hay khoảnh khắc chia sẻ gói mì tôm sau buổi học thêm - dần dà, cái nhóm thất tứ lục ấy hình thành thứ tình bạn kỳ lạ như chính cái cách tôi vồ lấy tay Minh hét lên: Bỏ mẹ rồi! Tôi kết cậu rồi đấy!, ngăn nó nhảy xuống sân vận động vì thất tình.
Cuộc phiêu lưu tuổi mười bảy của chúng tôi cứ thế vừa chảy máu vừa hồi sinh - như vết sẹo Hạ có trên cằm từ ngày nhận nuôi con mèo hoang, như tiếng đàn guitar Thư tập luyện suốt đêm để xin lỗi sau trận cãi vô cớ, hay như chính chiếc khăn quàng đỏ tôi trả lại cho Minh ngày tốt nghiệp. Cái cách chúng tôi vật lộn để trưởng thành, chẳng phải thứ phim học đường lấp lánh màu hồng ngọt ngào, mà giống như lũ dế mèn dùng răng cắn vỡ kén - mỗi vết rách nát mang theo cả mảng ký ức vụn về những lần gục ngã và những cái siết tay nói thay lời không bỏ rơi.







