Ryo mới mười sáu tuổi, nhưng cuộc đời cậu đã vỡ vụn khi mẹ đột ngột ngã quỵ giữa nhà, phải lao vào bệnh viện trong đêm mưa tầm tã. Những ngày dài ngồi bên giường bệnh, cậu nắm chặt tay mẹ, nhìn bà yếu dần, thở hổn hển qua ống thở, rồi cuối cùng là tiếng máy kêu bíp kéo dài báo hiệu tất cả đã chấm dứt. Nỗi đau ấy như dao cứa vào tim, khiến Ryo thức trắng đêm, khóc đến cạn nước mắt, rồi im bặt vì không còn gì để khóc nữa. Tôi không hiểu, cậu lẩm bẩm với chính mình, tại sao mẹ lại bỏ con đi đột ngột thế này?
Cô đơn và tuyệt vọng, Ryo lao đầu vào con đường tối tăm. Cậu lang thang phố phường, kết bạn với đám du côn ngoài chợ đêm, thử sức với những vụ trộm vặt: móc túi khách qua đường, đột nhập quán net bỏ hoang lấy máy tính cũ. Lần đầu thành công chút đỉnh, cậu mua thuốc lá và ăn no vài bữa, nhưng rồi mọi thứ sụp đổ nhanh chóng. Bị cảnh sát tóm trong một vụ cướp xe đạp hỏng, cậu ngồi tù ngắn ngày, bị đánh đập bởi chính đám bạn xấu, và ra tù với hai bàn tay trắng, thân thể đầy sẹo. Tội phạm không phải lối thoát, chỉ toàn thêm đau đớn và hối hận.
Cuối cùng, Ryo tìm đến người cha ruột, kẻ đã bỏ rơi gia đình từ lâu để cưới vợ mới. Ông sống ở ngoại ô, có con riêng, nhà cửa khang trang với tiếng cười trẻ con vang vọng. Cha đón cậu bằng nụ cười gượng gạo, vợ mới nhìn cậu bằng ánh mắt dè chừng, còn mấy đứa em cùng cha khác mẹ thì né tránh như người lạ. Ryo ở lại vài tuần, cố gắng hòa nhập, nhưng mỗi đêm cậu nằm co ro trên chiếc ghế sofa chật hẹp, nỗi đau cũ lại trỗi dậy. Cha bận rộn với cuộc sống mới, không hỏi han quá khứ, chỉ đưa ít tiền tiêu vặt. Tôi không hiểu, Ryo nghĩ thầm, sao cha có thể quên mẹ và con dễ dàng đến vậy? Nỗi đau vẫn bám riết lấy cậu, như bóng tối không chịu tan.







