Tôi là Frankelda, một nhà văn trẻ tài năng bốn phương lúc bấy giờ, sinh ra giữa lòng Mexico đầy cảnh quan thiên nhiên rực rỡ và nặng nề bóng tối của lịch sử. Tôi luôn cảm thấy mình sống trong hai thế giới: thế giới thực của những con phố, những villa phủ cổ kính và những cây cổ thụ rợp bóng mờ, và thế giới ảo trong đó những ý tưởng của tôi chọc lan vào bóng tối. những câu chuyện kể về những phi thế giới, sự trấn án của tôi đối với quá khứ, và nỗi sợ hãi không lấy làm phương hướng.
Ngày xưa, tôi thường xuyên ngồi dưới gốc cây đa sau làng xóm, ghi lại những điều mình nghe thấy từ tiếng len rối của những cô gái địa phương, hay tiếng thì thầm của những cụ già già when đêm xuống phố. Nhưng tôi cũng luôn bị ám ảnh bởi những câu chuyện mà bố tôi kể về những con đường lang pi sau những trận chiến tranh, những bóng người đã chết trong đêm, và những tiếng khốn khánh cuối cùng của những người để lại phía sau. Tôi không bao giờ biết rằng, những câu chuyện ấy sẽ rục rạch vào trong tim tôi, thành những cơn át chửi tâm linh mà tôi vẫn cố gác đi.
Một đêm khuya năm 1847, khi trời Mây áp tràng đen kịt, tôi thức dậy với cảm giác như có ai đó đang gõ cửa. Nhưng không ai cả. Chỉ có tiếng rất nhỏ từ phía bàn tay tôi rung động, rất như tiếng ai đó đang gọi tôi bằng một cách khẽ khẽ, gần như là lời yêu thương. Tôi ngẩm nghĩ, và rồi tôi nhìn thấy nó — một bức thư mà tôi chưa bao giờ viết, nhưng nó trông giống như do chính tôi tạo ra. Phía trên trang giấy, tôi gõ một câu: Frankelda, hãy mở ra.
Tôi không biết nên làm gì trước tin quyt vẫn đó. Tôi đọc đi đọc lại, và cứ vẩn không ai else. Nhưng khi ánh mắt tôi dịch chuyển sang bên kia giấy, tôi bỗng thấy mình đang ngồi xuống, miệng tôi đang nói chuyện với một bóng tối bằng chỉ những điểm sáng khúc xạ. Bóng ấy không phải là bóng ma, mà là những nhân vật mà tôi từng sáng tạo ra — nhưng giờ đây chúng sống động, hít thở trong những đêm không trăng.
Họ bắt đầu xuất hiện một cách dần dần: con ma cô đơn trong nhà xưởng cổ kính, người phụ nữ đã tự tử vì tình cận death, và một tiếng lạch cạch từ bóng người đã bị ai đó giết chết trong những năm tôi còn nhỏ. Chúng không đe dọa tôi, mà họ đòi tôi phải kể lại chính bản thân mình — phải công khai những góc kẽ của tâm hồn mình mà tôi từng che giấu. Tôi không cần phải sợ họ, bởi vì tôi biết rằng, họ không phải là thứ tôi tạo ra, mà là phần tôi chưa từng thề vọng.
Tôi cần phải viết lại tất cả những gì tôi từng viết, và viết những điều tôi chưa từng dám viết. Những câu chuyện kể về sự tích của những người Mexico bị lấn át bởi sự xâm lược, những người lính đã chết vì lý tưởng, và những đứa trẻ đẻ đang chết trong im lặng dưới phố. Tôi cần phải kể về những giấc mơ kinh hoàng mà tôi từng giấc, và những giấc mơ tôi chưa từng dám giấc.
Giờ đây, tôi không còn là một nhà văn trẻ nữa. Tôi đã trở thành người gác cửa giữa thế giới người và thế giới bóng tối. Những nhân vật trong các câu chuyện của tôi không còn là hư ảo — họ đang đi trên những con phố mà tôi từng đi qua, và tôi thấy họ mỉm cười khi tôi chạy ng passes. Tôi không biết liệu mình có thật sự ở đây, hay là tôi đang ở trong một câu chuyện khác, một câu chuyện mà tôi chưa bao giờ bắt đầu. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn: không có ai có thể dịch chuyển ra khỏi những câu chuyện mình từng kể, trừ là bản thân họ đã kể.
Tôi là Frankelda. Và tôi đang viết, một lần nữa, để tìm ra chính mình.







