Phim Tôi Là Kẻ Nằm Vùng - FHD

Xem phim mới Phim Tôi Là Kẻ Nằm Vùng - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Tôi Là Kẻ Nằm Vùng - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Tôi Là Kẻ Nằm Vùng - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

92 phút

Quốc gia: Trung Quốc

Diễn viên: Wen DongjunZhang Sha Sha于荣光李彦奎王铂清王韬鄒兆龍

Thể loại: Hành Động, Hình Sự, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Tôi vẫn nhớ cái ngày điện thoại reo liên tục khi đang lau khẩu K54 trong phòng tạm giữ đội hình sự: số của Bệnh viện Nhi Đồng 1 báo viện phí của bé Mỹ Nhi – con gái duy nhất của tôi – đã quá hạn 3 ngày, nếu chiều đó không đóng thêm 200 triệu, đợt hóa trị thứ 4 sẽ bị hủy. Vợ tôi mất năm ngoái vì tai nạn giao thông, toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng đã cháy sạch từ tháng trước, tôi thậm chí đã bán cả chiếc huy hiệu kỷ niệm 10 năm vào lực lượng cảnh sát để lấy vài triệu đổi thuốc cho con.

Cánh cửa bật mở, Tư Đồ Cường bước vào. Ông là cựu cảnh sát trưởng, nghỉ hưu 2 năm nay từ khi bị chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn 4, nhưng vẫn lẩn quẩn trong trụ sở vì vụ án gián điệp kéo dài 12 năm chưa khép lại. Năm đó con trai ông – cũng là đồng đội thân thiết của tôi – tử trận khi truy đuổi kẻ đưa tin của băng gián điệp này, nên ông coi việc phá án là tâm nguyện cuối đời.

"Hoắc Đào, cầm lấy." Ông để lên bàn một túi nilon đựng đầy tiền mặt, xấp xỉ 500 triệu. "Ong Bối, tay trùm buôn lậu ở bến tàu Quận 5, vừa nối lại liên lạc với bọn gián điệp cũ. Tôi cần anh thâm nhập băng của hắn, tìm bằng chứng kết tội. Tiền này đủ cho Mỹ Nhi chữa trị 6 tháng, nhưng anh phải giữ kín thân phận dù chỉ một giây."

Tôi nhìn túi tiền, rồi nhìn tấm ảnh con gái bé nhỏ đang cười gắn trên màn hình. Gật đầu.

Tôi cạo trọc đầu, xăm giả hình con rắn lên gáy, tập móc túi suốt 3 ngày đêm ở chợ Bình Tây cho đến khi ngón tay lóng ngóng cũng nhanh nhẹn như dân chuyên nghiệp. Tôi lấy biệt danh "Dao Nhái", tự xưng là kẻ móc túi vừa ra khỏi trại giam, mất sạch vốn nên muốn gia nhập băng ông Bối kiếm sống.

Buổi tối đầu tiên đứng ở cầu tàu, tôi thấy ông Bối đi cùng hai tay chân, mặc áo sơ mi lụa bóng loáng, ngậm điếu Vinataba, cười nhe cái răng vàng hoe. Tôi theo họ đến quán nhậu ven sông, chờ lúc ông say lú lẫn, móc được chiếc ví da đựng 50 triệu từ túi quần ông ta. Thay vì bỏ chạy, tôi đợi ông tỉnh rượu thì đưa trả ví kèm câu: "Tôi là kẻ nằm vùng thôi, không bao giờ lấy tiền người cùng hội cùng thuyền." Ông Bối nhìn tôi chằm chằm, rồi phì cười vỗ vai: "Được, từ nay mày theo tao."

Trong lúc làm nhiệm vụ, tôi gặp Tiểu Phi – thằng bé trộm cắp 17 tuổi, chân trái khập khiễng vì bị công an đánh năm ngoái, mỗi ngày lẻn bến tàu móc túi khách du lịch để nuôi bà nội bị bệnh tim. Nó thử móc túi tôi lần đầu bị bắt, nhưng tôi không giao nộp, ngược lại đưa nó 5 triệu mua thuốc cho bà. Từ đó Tiểu Phi coi tôi là anh trai, mách giúp mọi tin tức trong băng, kể cả việc ông Bối bí mật gặp gã đàn ông mang quốc tịch nước ngoài mỗi tuần tại nhà kho cũ.

Tôi phối hợp chặt chẽ với kế hoạch của đội cảnh sát, báo cáo vị trí ông Bối mỗi ngày qua chiếc điện thoại nát. Một lần, ông Bối giao nhiệm vụ đánh cắp chiếc cặp xách tay của giám đốc kỹ thuật một công ty công nghệ lớn ở Quận 7. Tôi lấy được cặp, lẻn vào nhà vệ sinh kiểm tra thì không thấy tiền, mà là cả xấp bản vẽ thiết kế chip 5G mới nhất của công ty, kèm mảnh giấy ghi mã: "Mãng Xà – giao hàng đúng hạn". Mãng Xà! Đó chính là mã hiệu kẻ gián điệp mà Tư Đồ Cường truy lùng suốt 12 năm. Tôi không ngờ mình tình cờ lại phanh phui được vụ đánh cắp bí mật thương mại này, nó còn liên quan trực tiếp đến vụ án cũ.

Tôi báo ngay cho ông Tư Đồ, ông lập tức lên kế hoạch bao vây nhà kho nơi ông Bối định giao hàng. Đêm đó mưa rào rạt, tôi đứng trong nhà kho nhìn ông Bối cười rúm ró đưa cặp cho gã người nước ngoài – chính là Mãng Xà. Đúng lúc chuông điện thoại báo tín hiệu công an đã vây kín bên ngoài, tôi rút cảnh phục từ lớp áo khoác, đưa tay bắt còng vào cổ tay ông Bối: "Cảnh sát! Không được cử động!"

Ông Bối trợn mắt, không ngờ kẻ nằm vùng suốt 6 tháng lại là cảnh sát. Hắn rút súng định bắn tôi, nhưng Tiểu Phi – đã được tôi báo trước – lao tới đẩy hắn xuống, viên đạn lướt qua vai tôi. Một phút sau công an ập vào, bắt trọn ổ, cả Mãng Xà cũng không kịp tháo chạy.

Tuần sau tôi đưa Mỹ Nhi đến bệnh viện thăm Tư Đồ Cường. Ông nằm trên giường, cầm tệp hồ sơ vụ án đóng dấu "Khép lại", mỉm cười: "Cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện rồi, con trai tôi dưới suối vàng cũng an lòng." Ông mất 3 ngày sau đó, tay vẫn nắm chặt tấm ảnh chúng tôi chụp chung ngày tôi được phong danh hiệu cảnh sát xuất sắc.

Gió thổi qua mộ ông hôm ấy, tôi đứng lặng người. Tôi vẫn là kẻ nằm vùng, nhưng lần này không phải nằm giữa bọn tội phạm, mà nằm giữa lòng thành phố này, canh chừng từng con hẻm, từng bến tàu, để không ai phải chịu nỗi đau như gia đình tôi, như gia đình ông Tư Đồ nữa.

Thu gọn...