Tôi bước chân vào thế giới này không phải vì bị ép buộc hay lừa gạt, mà là một sự lựa chọn tỉnh táo—hoặc ít nhất, lúc đó tôi đã nghĩ thế. Ở đây, danh tính cũ của tôi, Hyo-min, dường như đã bị bỏ lại phía sau cánh cửa. Tôi là một món đồ chơi, một thứ công cụ được nhào nặn để lấp đầy những ham muốn nguyên thủy nhất của những người đàn ông xa lạ.
Để trở thành một món hàng "đạt chuẩn", tôi phải trải qua những khóa huấn luyện tình dục nghiêm ngặt dưới con mắt giám sát lạnh lùng và đầy tính toán của Kyeong-seop, quản lý nhà chứa. Gã không xem chúng tôi là con người, mà là những sản phẩm cần được tối ưu hóa năng suất. Từ cách đi đứng, ánh mắt, cho đến từng hơi thở rên rỉ, tất cả đều được uốn nắn để phục vụ khách hàng một cách hoàn hảo nhất.
Chuỗi ngày sau đó là một vòng lặp vô tận của những khuôn mặt nhạt nhòa. Tôi phục vụ vô số người đàn ông, đi qua những cuộc hoan lạc chóng vánh và rỗng tuếch. Nhưng trong cái thế giới ngột ngạt này, chỉ có kỹ năng mới quyết định được giá trị và sự sinh tồn. Để vươn lên, tôi chấp nhận học hỏi cả những kỹ thuật cao cấp, những mánh khóe giữ chân khách trực tiếp từ Kyeong-mi, người chị làm việc cùng phòng. Từ một kẻ bỡ ngỡ, tôi dần học được cách rũ bỏ sự tủi nhục để nhập vai một cách trọn vẹn nhất, biến mình thành một món đồ chơi cao cấp trong tay những kẻ có tiền.







