Cái ngày Vương Thế Kỳ bước chân vào thị trấn Đào Hoa, đào hoa nở rộ cả lối đi, cánh hoa hồng rơi lả tả như tuyết mùa xuân, nhưng hương hoa ngọt lịm cứ phảng phất mùi bùn ao sông, nặng trịch như có gì đó đè lên ngực. Trong túi áo hắn mòn một tờ giấy mời từ một người dân địa phương, viết nguệch ngoạc rằng có ma hiện hình giết người, xin thầy đến cứu. Còn trong tay hắn, cuốn sổ da cũ nát bọc bằng vải bố, bìa viết nguệch ngoạc bằng mực tím đã phai: Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự – di vật duy nhất bà Năm, người dẫn đường tâm linh của làng hắn, để lại khi mất năm ngoái.
Bà Năm mất không để lại vàng bạc, chỉ cho hắn đồng tiền đồng triều Nguyễn sờn cạnh, và cuốn sổ ghi chép toàn đời bà trừ tà, ghi hòa giải giữa người sống và người chết. Lời trăng trối bà dặn: Làm cầu nối giữa nhân gian và âm phủ, không phải cứ đốt bùa là xong. Ma quỷ không đáng sợ bằng kẻ đội lốt người, mày phá quỷ, nhưng trước hết phải phá cái ác đang ngự trị giữa dân chúng. Sau khi nhận vai trò, Thế Kỳ rong ruổi qua sáu tỉnh, từ đỉnh núi sương mù Hà Giang đến rừng ngập mặn Cà Mau, từng thuyết phục hồn một người vợ mất trong lũ không quấy rối đứa con nhỏ, từng đuổi tà cho một gia đình lính viễn chinh tìm về quấy phá, tưởng mình đã thấy hết loại u tối của đời người, cho đến khi đến Đào Hoa.
Anh gặp Tô Vạn Hoàng ngay bên bờ sông, nơi đứa con trai độc nhất của trưởng thôn Trương Văn Phú đang nằm bất tỉnh, tay vẫn nắm chặt một cành đào ướt sũng. Vạn Hoàng hai mươi bảy tuổi, làm bác sĩ pháp y thị trấn, lúc nào cũng găm một điếu thuốc lá chưa đốt sau tai, tay cầm dao mổ nhíu mày nhìn Thế Kỳ: Mày là thầy cúng bà Năm gửi来的 à? Tao không tin có ma, thằng Lâm này chắc bị ngộ độc hóa chất gì đó từ sông, mày đừng có vẽ bậy linh tinh cho tao phiền. Lần đầu gặp, hai người suýt đánh nhau vì Thế Kỳ đòi đốt bùa trên trán Lâm, Vạn Hoàng đòi lấy dao mổ đâm hắn, cho đến khi họ gặp Âm Liên.
Cô gái đứng dưới gốc đào cạnh đó, má trái có vết sẹo rát đỏ từ hồi nhỏ bị cháy nhà, cả ngày lặng thinh như không biết nói, chỉ bán đồ mã ở góc chợ. Cô không chào hỏi, chỉ đưa cho Thế Kỳ một con hạc giấy nhỏ xíu, cánh làm bằng giấy ledger cũ của xưởng tơ lụa địa phương. Khi Thế Kỳ chạm vào con hạc, hắn nghe thấy tiếng thì thầm lạnh lẽo vọng lên: Chết... hầm... dưới xưởng... Từ đó ba người đi cùng nhau, kéo nhau vào hàng loạt vụ án kỳ quái nối đuôi nhau ở Đào Hoa.
Đầu tiên là vụ bà lão họ Triệu chết đuối dưới sông đào, xác không tìm thấy, nhưng mỗi đêm 3 giờ sáng cả thị trấn đều nghe tiếng hát ru con bà thường hát vang lên từ mặt nước, ba đứa trẻ đi bắt ốc đêm cũng mất tích, khi tìm thấy thì nằm bất tỉnh giống hệt con trai trưởng thôn. Thế Kỳ làm lễ cầu hồn, mới biết bà Triệu thực ra bị đám tay chân của trưởng thôn Trương Phú ném xuống sông vì bà bắt gặp chúng đổ thùng chất lỏng đen kịt xuống dòng nước. Hồn bà uất hận không đi đầu thai, vừa oán hận kẻ giết người, vừa đau lòng vì thấy sông nước ô nhiễm khiến cá chết trắng.
Tiếp theo là xưởng tơ lụa Thắng Lợi đóng cửa nửa năm, hơn chục công nhân lần lượt nhập viện với triệu chứng sốt cao, mê sảng nói về người bóng đen trong xưởng, một công nhân trẻ chết trên giường bệnh, Vạn Hoàng giải phẫu không tìm thấy nguyên nhân vật lý, nhưng Thế Kỳ nhìn thấy hồn anh công nhân bám lấy thành quan tài, lẩm bẩm về cái hầm bí mật dưới hầm kho xưởng, nơi hắn bị đánh chết khi phát hiện nó. Cùng lúc đó, nhà máy hóa chất vốn do tập đoàn nước ngoài Kim Thành Group đầu tư, xây dựng ngay trên khu mộ cổ của thị trấn, liên tục xảy ra tai nạn lao động: thợ bị rơi thép đè, bị điện giật, quản lý người nước ngoài tên Hill cứ nhất quyết đó là ma địa phương quấy rối dự án, thuê thầy cúng về đốt bùa, thực chất là để che đậy việc họ cố tình nới lỏng quy định an toàn để tiết kiệm chi phí.
Càng điều tra, ba người càng thấy mọi thứ không chỉ là chuyện ma quỷ. Con hạc giấy của Âm Liên dẫn họ đến hầm bí mật dưới xưởng tơ lụa, bên trong chất đầy cổ vật đồng thời Lý bị đào trộm, hàng trăm thùng hóa chất độc hại do Kim Thành Group đổ lậu, cùng cuốn sổ ghi chép các khoản hối lộ Trương Phú nhận từ Hill để phê duyệt dự án, bưng bít thông tin ô nhiễm, thậm chí ra lệnh giết bất cứ ai phát hiện hầm bí mật. Nguyên nhân của các vụ ma quỷ cũng dần rõ: hồn người bị giết oan khuất sau khi phát hiện hầm mộ, oán khí từ khu mộ cổ bị san ủi xây nhà máy, cùng với việc tập đoàn nước ngoài dùng nghi thức huyền bí để hút khí âm phục vụ dự án năng lượng tâm linh đểu cáng của họ, tất cả đan xen khiến cả thị trấn rơi vào hoảng loạn.
Trương Phú biết mình bị bại lộ, sai tay chân đốt tiệm đồ mã của Âm Liên, phóng xe tải định cán chết ba người khi họ mang bằng chứng ra khỏi hầm. Trong lúc nguy nan, hồn bà Triệu dâng nước sông lên ngập bánh xe tải, hồn các công nhân xưởng tơ lụa giữ chặt cửa nhà máy không cho đám tay chân của trưởng thôn vào truy sát, Thế Kỳ mở cuốn Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự ra, đọc theo bài kinh bà Năm từng dặn để dẫn đường cho các hồn oan đi đầu thai, đồng thời Vạn Hoàng gọi điện cho cục cảnh sát tỉnh gửi bằng chứng tham nhũng và buôn lậu cổ vật.
Cuối cùng Kim Thành Group bị tước giấy phép, Hill bị bắt vì tội buôn lậu văn hóa phẩm và xả thải độc hại, Trương Phú nhận án chung thân vì tội giết người và nhận hối lộ. Thế Kỳ làm lễ an táng lại khu mộ cổ, hóa giải oán khí sông nước, Đào Hoa trở lại bình yên, hương đào hoa không còn vương mùi bùn nữa. Tối đó hắn ngồi dưới gốc đào viết thêm một dòng vào cuốn sổ: Ngày 12 tháng 3, Đào Hoa. Ma quỷ đã yên nghỉ, nhưng kẻ ác đội lốt người vẫn còn, tôi ở nhân gian, chuyện phá quỷ sự vẫn chưa hết. Vạn Hoàng đứng cạnh hút điếu thuốc lá đầu tiên sau nhiều năm, cười nhạt: Lần sau có chuyện gì, nhớ gọi tao, tao giờ tin có ma rồi. Âm Liên đặt lên tay hắn một con hạc giấy mới, lần này trên cánh có viết nguệch ngoạc: Cảm ơn, thầy kỳ.







