Phim Toni Của Kacken (Kacken an der Havel) - FHD

Xem phim mới Phim Toni Của Kacken (Kacken an der Havel) - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Toni Của Kacken (Kacken an der Havel) - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Toni Của Kacken (Kacken an der Havel) - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

36 phút/tập

Đang phát: Tập 09

Tập mới nhất: Tập 09Tập 08Tập 07

Quốc gia: Đức

Đạo diễn: Dimitrij Schaad

Thể loại: Chính kịch, Hài Hước, Tâm Lý, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Toni không chỉ là một cái tên trong danh sách khách mời của các phòng thu ở Berlin. Anh là Toni Của Kacken – cái cách người ta vẫn gọi anh về quê nhà, Kacken an der Havel, một miền đất nhỏ ven sông nơi tiếng cười chuồng gà và mùi rơm rạ phảng phất trong gió hơn là âm bass của phòng club. Trở về đây lần này, trong cái lạnh buốt của tháng Hai, mang theo chiếc vali rỗng và một đống tâm sự trong đầu, Toni không nghĩ mình sẽ phải vật lộn. Anh chỉ dự định một chuyến đi ngắn, để bắt đội cờ rơm bên mộ mẹ, để lấy lại chút hơi thở giữa những deadline tour diễn.

Nhưng Kacken vẫn là Kacken. Nó giữ anh lại bằng những sợi dây vô hình. Trước hết là căn nhà cũ. Mẹ anh mất rồi, ngôi nhà trống trơn, mỗi góc đều ẩn mình ký ức. Giường cũ của bà vẫn nguyên, cái áo khoác dạ sờm được gấp gọn trên ghế, như thể bà vừa đi chợ về. Toni bước vào phòng khách, nơi những buổi tối cũ đèn dầu le lói, bà hay ngồi bên chiếc khung cửi kat cọt kẹt kéo sợi. Giờ đây, chỉ còn tiếng tĩnh lặng. Anh ngồi xuống chiếc ghế cũ, mở laptop ra – màn hình sáng lên, hiện lên một email từ producer ở Los Angeles, đề nghị hợp tác cho album mới. Nhưng ngay bên cạnh, trên bàn gỗ, cũng có một tờ giấy ghi chú: “Hẹn với thầy giáo chủ nhiệm của Toni con lúc 4h chiều.” Chữ viết to, nguệch ngoạc, là của cậu con trai mười bảy tuổi của anh, cậu bé mà anh gửi về đây sống với bà nội hồi còn thơ, giờ chỉ còn là một bóng ma trong cuộc đời anh, một gánh nặng mà anh chưa bao giờ sẵn sàng gánh lấy.

Và rồi là con người. Bà con làng xóm vây quanh, những khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh anh nhìn thấy cháu Toni, ca sĩ nổi tiếng nhưng trong ánh mắt ấy vẫn có sự ngơ ngác: Sao lại trông mệt thế? Sao không ở thành phố mà về đây? Họ hỏi thăm sự nghiệp bằng giọng điệu thân tình, nhưng lại xoay chuyển câu chuyện sang chuyện mùa màng, sang việc cậu con trai của anh có hay về thăm không, sang việc thằng bé năm ngoái đi lính thủy về, giờ làm ở xưởm gần đây. Những câu chuyện đời thường, nhỏ bé, ấy thế mà nặng trĩu hơn cả những hợp đồng triệu đô.

Toni thấy mình lạc giữa hai luồn chảy. Một bên là dòng chảy của ước mơ – những bản demo mới, những ca từ vẫn chưa ổn, những ký ức về ánh đèn sân khấu rực rỡ, tiếng reo hò, và cả những lúc anh đứng một mình trên ban công khách sạn nhìn đèn thành phố, tự hỏi liệu mình có đang chạy theo một ảo ảnh hay không. Dòng chảy kia gọi tên anh bằng thứ tiếng Anh lơ thơ trong email, bằng âm thanh của máy trộn đang chờ trong studio xa lạ. Nó hứa hẹn một tương lai, một danh tính “nghệ sĩ” mà anh đã gầy dựng bằng mồ hôi và sự cô độc.

Dòng chảy kia là Kacken. Nó gọi tên anh bằng giọng của bà hàng xóm: Toni ơi, con Tùng nhà mày chưa có người yêu đâu, mày lo chút đi! Bằng mùi cơm chiều từ căn bếp bà chú, nơi lò than hồng đỏ, mùi khoai lang nướng quen thuộc. Bằng sự cần thẫn khi đứng trước cổng trường học đón cậu con trai, một thằng bé cao lớn, xương xẩu, với ánh mắt hờn dỗi của tuổi dậy thì, chẳng hề giống một chút với hình ảnh người cha trong tâm trí Toni. Đó là một thực tại trần trụi: một cậu bé cần một người cha ở đó, chứ không cần một ngôi sao âm nhạc từ nơi xa xôi gửi về tiền và món quà.

Cuộc chiến của Toni không phải là một trận quyết liệt lớn lao. Nó là những phút giây nhỏ nhặt, rời rạc. Là khi anh cầm micro trong studio thu, đang hát đến cao trào, điện thoại đổ chuông – là cậu con trai, hỏi xem “có mua cho con đôi giày mới chưa?”. Là một buổi tối, anh ngồi bên bờ sông Havel, ngắm trăng nước, điện thoại lại đổ chuông – là producer, hỏi ý kiến về bản phối mới. Là những bữa cơm tối với cậu con trai, hai bên im lặng, mỗi người chìm trong một thế giới: một cái điện thoại với tin nhắn hợp tác nhạc, một cái điện thoại với tin nhắn bạn bè, game online. Họ ăn cơm, mắt không giao nhau, như hai hành khách cùng chung một chiếc bàn trong quán ăn dọc đường.

Toni Của Kacken giờ đây hiểu ra: sự trở về không phải là một cuộc nghỉ ngơi, mà là một sự triệu hồi. Mẹ anh mất đi, nhưng bà để lại một căn nhà trống và một đứa cháu. Một đứa cháu mà anh sinh ra, nhưng lại để cho bà nuôi, vì con đường âm nhạc vội vã, vì những giải Âm nhạc ở xa, vì cái bóng của “Toni - ca sĩ” quá lớn che khuất hình ảnh “Toni - cha”. Cái chết của mẹ vén bức màn, để lộ ra một sự thật trần trụi: giấc mơ nghệ thuật của anh có đang xây dựng trên nền tảng của những hy sinh lặng lẽ, hay là những trốn tránh?

Đêm đổ xuống, Kacken an der Havel chìm trong bóng tối và tiếng dế kêu rền. Toni đứng ở hiên nhà, tay cầm cốc trà đá nguội. Praga (thành phố của những cơ hội, của những giấc măng) ở đâu đó phía chân trời, tỏa ánh sáng mãi tít. Còn Kacken ở đây, tối đen, yên tĩnh, và có một cái gì đó, ai đó, đang chờ đợi. Người con trai. Và có lẽ, một phiên bản khác của chính mình – cái “Toni” mà anh chưa từng dám sống. Cuộc vật lộn cân bằng bắt đầu, không phải trên sân khấu lớn, mà trong căn nhà gỗ nhỏ này, giữa hơi thở của quá khứ và hơi thở của hiện tại, giữa âm thanh của những bản hit và tiếng nói cạnh bàn ăn tối. Giữa việc là một ngôi sao và là một người cha. Và câu hỏi đau đớn nhất lóe lên: liệu anh có thể vừa là Toni Của Kacken trong tâm hồn, vừa là Toni trên sân khấu của thế giới kia?

Thu gọn...