Trảm Thần: Phàm Trần Thần Vực (Phần 2)
Như ảm đêm cuối cùng lâm, ta tất đứng ở vạn vạn người trước, hoành đao hướng uyên, máu nhuộm thiên khung!
Ngươi là có hay không nghĩ tới, tại nghê hồng óng ánh đô thị phía dưới, ẩn giấu đến từ xưa lão thần lời nói quái vật? Ngươi là có hay không nghĩ tới, tại kia treo cao tại thế đầu người đỉnh trên mặt trăng, đứng lặng lấy canh gác nhân gian thần minh? Ngươi là có hay không nghĩ tới, tại biển người mãnh liệt hiện đại trong thành thị, tồn tại thay thế thần minh hành tẩu nhân gian siêu phàm người?
---
Thành Thị Thủy Thượng — Sơn Hải kinh tử đêm không bằng ngày bình thường, sương mù mờ mịt, vòm trời như bị phủ một tầng sương mù. Đường phố vắng lặng dưới ánh đèn vàng vọt, mỗi bước chân của ngươi dưới đều vang lên dội như mưa rơi trên mái ngói cũ kỹ.
Hắn gọi là Vương Thủy Thượng — một người bình thường nhất trong lúc tất cả những người khác cũng bình thường, làm nghề tài xế xe tải trên đường cao tốc liên tỉnh. Nhưng giờ này, hắn đứng bên cửa sổ phòng thuê trọ, ánh mắt không chớp nhìn thẳng vào màn đêm thành phố.
Sáng nay, hắn đã thức dậy bởi một tiếng thét.
Không phải thét của con người.
Mà là tiếng thét từ dưới thứ hạng bảng — thứ mà bất kỳ ai cũng nhận ra, thứ chưa bao giờ chạm tới nhưng ai cũng biết nó tồn tại: thứ có danh xưng Quái Thú — một ký sinh vật sinh trưởng từ âm khí và huyết tinh, tồn tại từ trước khi nhân loại có văn minh, vốn nên mục nát từ lâu, nhưng giờ đây lại lần nữa hiện thân ngoài kia.
Thứ tồn tại trong bóng tối — chỉ xuất hiện tại nơi đông người — lấy nhục thể vật chất làm hình thái, lấy sinh linh khí huyết làm nguồn nuôi dưỡng, âm lệnh truyền trong gió từ đâu xa xôi.
Vương Thủy Thượng biết rằng mình không phải người có thể đối đầu với bất cứ thứ gì vượt qua thước đo phàm tục. Nhưng hắn không thể lùi bước.
Bởi vì hắn đã từng trải qua.
Cái đêm ấy, khi mẹ của hắn cũng đã sống bởi tàn dư một cuộc huyết tinh — một cuộc tàn sát không ai biết nguyên do, một cuộc biến mất trên bản tin thời sự — khi đêm ấy, hắn đã nắm trong tay một thanh đao phản ánh mắt hắn — thân hình hắn trong bóng nước không phải là phàm nhân.
Hắn biết. Ta không phải phàm nhân.
Ta cũng không phải thần.
Ta nằm ở khoảng không giữa thần và người — một Trảm Thần.
---
I. Nghê Hồng Thượng — Quỷ Địa Dưới Lòng Đất
Dưới nền móng trung tâm Thành Thị, khu địa đạo ngầm xây dựng từ thời Phục Hưng — nơi người ta từng làm nơi tị nạn chiến tranh — giờ đây trở thành hang ổ của quái vật.
Nghê Hồng Thượng — như thường gọi — một không gian rộng lớn dưới độ năm mươi mét, những bức tường rêu phong, thứ ánh sáng tự phát chói lọi từ những viên pha lê ngầm hắt lên. Hắn, Vương Thủy Thượng, hít một hơi thật sâu, thân hình xuyên qua lớp cửa ngầm bị bỏ hoang, rơi xuống một thế giới khác.
Nhưng hắn không đi một mình.
Đi sau lưng hắn — Lý Cảnh Minh, thanh niên tóc ngắn, phong thái nhàn nhã, học giả nghiên cứu thần thoại thời cổ đại trường Đại học Quốc lập. Hắn đứng tại mép cửa ngầm, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắn kiên định:
Ta phải xuống. Lần trước khi ta chưa kịp bước xuống — ngươi đã cứu ta. Lần này — ta sẽ cứu lấy ngươi.
Vương Thủy Thượng bất đáp. Bước chân như trượt vào thâm uyên hắc ám. Hắn giữ thanh đao — thứ vũ khí không tên, không tuổi tác, truyền từ đời này sang đời khác trong dòng họ Vương — nắm chặt như thể nó là phần cánh tay bị rời.
Dưới lòng đất, họ tìm thấy thứ mà Vương Thủy Thượng không muốn tìm: bảy cột đá, chạy dọc theo hành lang chính, mỗi cột đều khắc một thần thư đồ — những ký hiệu mà Lý Cảnh Minh nhận ra ngay lập tức.
Đây là... Thất Thần Chi Môn, Lý Cảnh Minh thì thầm, ngón tay run rẩy lướt trên bề mặt đá. Bảy vị thần cổ đại — không phải người ta thờ phụng, mà là những thứ người ta phong ấn. Ngươi hiểu không? Không có thần nào bảo hộ nhân gian. Chỉ có thứ gì đó bị nhốt ở dưới này.
Vương Thủy Thượng nhìn thẳng vào hốc tối phía trước. Hắn cảm nhận được — thứ gì đó đang thở. Không phải gió. Không phải không khí lưu thông. Mà là hơi thở của một thực thể khổng lồ, từ từ, đều đặn, như thể cả khu vực dưới lòng đất này là phổi của nó.
Đi, Vương Thủy Thượng nói, giọng trầm và không lùi bước.
Họ đi.
---
II. Thần Minh Chi Dự Ngôn — Lời Tiên Tri Từ Trong Vực Sâu
Đi sâu hơn, bảy cột đá dẫn đến một cung điện ngầm — không phải do con người xây dựng. Những vách đá tự nhiên uốn cong như xương sườn quái vật khổng lồ, trên trần hang rủ xuống những trụ thạch như răng nanh. Ở trung tung cung điện, một hồ nước tĩnh lặng như gương — nước không phải màu xanh hay đen, mà là màu đỏ thẫm, như máu tươi hòa với nước ngàn năm.
Vương Thủy Thượng đứng bên bờ hồ, nhìn xuống.
Trong nước, hắn thấy hình ảnh.
Không phải hình ảnh của mình.
Mà là — một thành phố khác. Một thời đại khác. Những tòa nhà cao tầng bằng ngọc, những con đường bằng vàng ròng, và trên bầu trời — không phải mặt trời — mà là một vầng sáng chói lòa, từ đó rủ xuống những thân ảnh bay lượn.
Thần minh.
Nhưng không phải thần minh mà con người tưởng tượng.
Những thân ảnh ấy — dị dạng, méo mó, nhiều tay, nhiều mắt, da thịt như bị nấu cháy rồi đông cứng lại. Chúng bay trên bầu trời, và dưới chân chúng — nhân loại quỳ gối, không phải thờ phụng, mà là sợ hãi tột độ.
Hình ảnh vỡ tan.
Vương Thủy Thượng lùi lại bước, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Thấy gì? Lý Cảnh Minh hỏi.
Thấy sự thật, Vương Thủy Thượng đáp, giọng khô khốc. Thần minh không phải người bảo hộ. Chúng là kẻ cai trị. Và chúng từng bị đánh bại — bị phong ấn — bởi ai đó.
Và giờ đây —
Giờ đây, phong ấn đang suy yếu.
Lý Cảnh Minh im lặng. Hắn nhìn xuống hồ nước, và trong ánh phản chiếu, hắn thấy thứ khác: một bàn tay — không phải tay người — đang vươn lên từ dưới đáy hồ, từ từ, như thể muốn chớp lấy thứ gì đó trên mặt nước.
Rồi — nước hồ sôi.
---
III. Quái Thú Hiện Thân — Thứ Gọi Là Quỷ
Nước hồ vỡ tan.
Từ trong huyết hồ, một thân thể trỗi dậy — không phải người, không phải quái vật mà Vương Thủy Thượng từng đối mặt. Nó là sự kết hợp giữa hai thứ: phần thân trên là hình dáng nữ tính kiều mĩ, nhưng từ thắt lưng trở xuống là một đuôi rắn khổng lồ bọc đầy vảy đen bóng. Khuôn mặt nó — đẹp đến mức bất thường — bất động như một lớp mặt nạ sứ, nhưng đôi mắt — hai con ngươi dọc màu đỏ ngầu — sống động, lướt qua Vương Thủy Thượng rồi dừng lại.
Ngươi... Giọng nó vang lên, không phải từ miệng, mà từ khắp nơi trong cung điện. Ngươi mang theo Trảm Thần Đao.
Vương Thủy Thượng nắm chặt thanh đao. Lưỡi đao rung lên — không phải sợ hãi, mà là thứ gì đó sâu thẳm hơn: thanh đao đang nhận ra kẻ thù.
Ngươi là cái gì? Vương Thủy Thượng hỏi.
Nó cười. Tiếng cười như kính vỡ dưới chân trần.
Ta là Thủy Thần — Thủy Linh Cơ. Ngàn năm trước, ta cai quản dòng sông lớn này. Nhân loại dâng lên cho ta lễ vật, cầu xin ta không tràn lũ. Rồi bọn chúng quên mất. Rồi bọn chúng xây đập ngăn nước. Rồi bọn chúng đổ rác xuống sông. Nó bước lên từ hồ, đuôi rắn lướt trên mặt đá, phát ra âm thanh chói tai. Và giờ đây, khi phong ấn suy yếu, ta trở lại. Không phải để cai quản. Mà để trả thù.
Lý Cảnh Minh lùi lại, nhưng Vương Thủy Thượng không nhúc nhích.
Ngươi không phải thần, Vương Thủy Thượng nói. Ngươi chỉ là thứ còn sót lại từ thời cổ đại — một phần của thần minh, bị bỏ lại khi thần minh rút lui. Ngươi không có quyền lực như xưa nữa.
Thủy Linh Cơ nghiêng đầu, vẻ mặt vẫn tĩnh lặng đến rợn người.
Ngươi nghĩ vậy sao?
Nó giơ một tay lên.
Nước từ mọi nơi trong cung điện — từ vách đá, từ trần hang, từ mặt đất — bắt đầu chảy về phía nó, tụ thành những cột nước xoắn ốc, mỗi cột như một con rắn khổng lồ, lao thẳng về phía Vương Thủy Thượng.
Vương Thủy Thượng hạ thấp trọng tâm, thanh đao chém ngang.
Một đường sáng lóe lên — không phải ánh sáng bình thường, mà là thứ gì đó cổ xưa hơn cả ánh sáng — cắt ngang cột nước đầu tiên. Nước vỡ tan, bắn tung tóe, nhưng ngay lập tức tụ lại, hình thành lần nữa.
Ngươi không thể cắt nước, Thủy Linh Cơ nói, giọng không hề lay chuyển. Nước không thể bị chém đứt.
Vương Thủy Thượng không trả lời. Hắn biết điều đó. Nhưng thanh đao trong tay hắn không phải để chém nước — mà để chém thứ đứng sau nước.
Hắn lao về phía trước, né qua hai cột nước, lướt dưới cột thứ ba, và — trong khoảnh khắc Thủy Linh Cơ chưa kịp phản ứng — thanh đao chém xuống.
Không phải vào thân thể.
Mà vào cái bóng của nó.
Cái bóng trên mặt đá — cái bóng không khớp với hình dáng thực sự của Thủy Linh Cơ — bị thanh đao chém đứt.
Thủy Linh Cơ hét lên. Tiếng hét không phải từ miệng, mà từ toàn bộ cung điện, từ mọi giọt nước, từ mọi hạt bụi. Cơ thể nó rung chuyển, và lớp da kiều mĩ bắt đầu nứt vỡ, lộ ra bên dưới — không phải thịt máu, mà là thứ gì đó đen ngòm, nhớt nhát, như bùn độc hòa với xương.
Ngươi... ngươi dám...
Ta không dám, Vương Thủy Thượng nói, giọng bình thản đến lạnh người. Ta chỉ làm những gì cần làm.
Hắn rút đao, chuẩn bị đòn kế tiếp.
Nhưng Thủy Linh Cơ đã biến mất — hòa vào nước, hòa vào bóng tối, hòa vào mọi nơi mà nước chạm tới.
Cung điện trở nên tĩnh lặng.
Lý Cảnh Minh thở dốc, tựa lưng vào cột đá.
Ngươi... ngươi vừa làm gì vậy?
Trảm Thần Đao không chỉ chém thể xác, Vương Thủy Thượng nói, lau máu trên lưỡi đao — máu của chính hắn, chảy từ khe hở trên tay khi sức mạnh quá tải. Nó chém 'tồn tại'. Mỗi nhát chém đều cắt đứt một phần sự tồn tại của kẻ thù. Nhưng...
Hắn nhìn xuống bàn tay đang run rẩy.
Nhưng mỗi nhát chém cũng cắt đứt một phần sự tồn tại của ta.
---
IV. Thần Vực Phàm Trần — Ranh Giới Mờ Nhạt
Họ tiếp tục đi sâu hơn.
Cung điện ngầm kéo dài như không có điểm kết thúc. Mỗi bước đi đưa họ vào sâu hơn trong thế giới dưới lòng đất — nơi mà luật lý không còn đúng, nơi mà thời gian chảy chậm lại, nơi mà ánh sáng tự phát từ vách đá tạo ra những bóng ma chạy dọc theo tường.
Lý Cảnh Minh bắt đầu hiểu ra.
Thần Vực, hắn thì thầm. Nơi này là Thần Vực — không phải ở trên mây, mà dưới lòng đất. Nơi thần minh từng cai trị trước khi bị phong ấn. Và giờ đây, nó đang dần dần trở lại.
Vương Thủy Thượng gật đầu.
Thần Vực và Phàm Trần — hai thế giới từng tách biệt. Nhưng ranh giới đang mờ đi. Quái vật xuất hiện ở trên mặt đất, thần minh thức tỉnh dưới lòng đất — tất cả đều là dấu hiệu. Và khi ranh giới hoàn toàn biến mất...
Thì?
Thì thần minh trở lại. Và nhân loại sẽ trở thành nô lệ — hoặc tệ hơn — trở thành thức ăn.
Lý Cảnh Minh nuốt nước bọt.
Và ngươi — Trảm Thần — là ai? Tại sao ngươi có thể chống lại bọn chúng?
Vương Thủy Thượng dừng bước. Hắn quay lại nhìn Lý Cảnh Minh, và trong ánh sáng lờ mờ của cung điện ngầm, đôi mắt hắn — đôi mắt nâu bình thường — dường như chứa đựng thứ gì đó cổ xưa hơn cả núi, sâu hơn cả biển.
Ta không biết, hắn nói thật. Ta chỉ biết rằng từ nhỏ, ta đã thấy những thứ người khác không thấy. Ta chạm vào thanh đao này, và nó rung lên như nhận ra ta. Ta đứng trước quái vật, và cơ thể ta tự động biết phải làm gì.
Hắm lặng một lúc.
Có lẽ — ta là thứ mà thần minh sợ nhất. Không phải vì ta mạnh. Mà vì ta là bằng chứng sống rằng thần minh có thể bị giết.
---
V. Đêm Thứ Hai — Thần Minh Thức Tỉnh
Họ đi đến cuối cung điện — nơi một cánh cửa khổng lồ đứng sừng sững, cao hơn ba mươi mét, rộng hơn mười mét. Cánh cửa bằng đá đen, trên khắc hình bảy vị thần — bảy thân hình dị dạng, mỗi vị đều có một đặc điểm khác nhau: một vị có nhiều mắt, một vị có nhiều tay, một vị có đuôi rồng, một vị có cánh chim đen, một vị có sừng dê, một vị có da rồng, và vị cuối cùng — không có hình dáng cụ thể, chỉ là một cái hốc tối hình người.
Bảy vị thần.
Bảy phong ấn.
Và giờ đây — Vương Thủy Thượng nhận ra — bảy phong ấn đã đứt gãy sáu. Chỉ còn lại một.
Cái hốc tối hình người — phong ấn cuối cùng — đang run rẩy.
Ngươi cảm nhận được không? Lý Cảnh Minh hỏi, giọng run rẩy.
Vương Thủy Thượng gật đầu. Hắn cảm nhận được — thứ gì đó đang gào thét từ phía sau cánh cửa. Không phải âm thanh, mà là rung động — rung động xuyên qua xương, qua tủy, qua linh hồn.
Thứ đó đang gọi tên hắn.
Không phải tên Vương Thủy Thượng.
Mà là tên khác — tên mà hắn không nhưng vẫn thuộc về hắn.
Trảm Thần, Vương Thủy Thượng thì thầm, và thanh đao trong tay hắn rung lên dữ dội hơn bao giờ hết.
Hắn đặt bàn tay lên cánh cửa.
Đá nóng cháy.
Nhưng hắn không rút tay lại.
Ta sẽ không để ngươi đi qua, Vương Thủy Thượng nói với thứ đang ở phía sau cánh cửa. Dù ngươi là thần, dù ngươi là quỷ, dù ngươi là thứ gì — ta sẽ không để ngươi đi qua.
Cánh cửa rung chuyển.
Rồi — im lặng.
Và từ khe hở của cánh cửa, một giọng nói vang lên — giọng nói không phải của quái vật, không phải của thần minh, mà là giọng của một người — một người bình thường, mệt mỏi, buồn bã:
Ngươi không hiểu. Ta không muốn đi qua. Ta muốn ngươi đến bên ta.
Vương Thủy Thượng đứng im.
Vì chỉ khi ngươi đến bên ta — ngươi mới có thể chém đứt mọi thứ. Phong ấn, thần minh, số phận — tất cả.
Và cái giá?
Giọng nói cười — tiếng cười mệt mỏi nhưng ấm áp.
Ngươi sẽ không còn là con người.
---
VI. Lựa Chọn Giữa Thần Và Người
Vương Thủy Thượng đứng trước cánh cửa, bàn tay vẫn đặt trên đá nóng cháy, ánh mắt nhìn thẳng vào khe hở.
Phía sau hắn, Lý Cảnh Minh không dám lên tiếng. Hắn biết — đây không phải lúc để nói. Đây là khoảnh khắc mà một người phải quyết định số phận của chính mình.
Vương Thủy Thượng nghĩ về mẹ.
Người phụ nữ đã chết trong một đêm không rõ nguyên do — hoặc có lẽ, nguyên do rất rõ: một cuộc huyết tinh, một cuộc tàn sát, một cuộc biến mất trên bản tin thời sự. Hắn đã từng hỏi: tại sao? Tại sao mẹ ta? Tại sao gia đình ta?
Và giờ đây, hắn có câu trả lời.
Bởi vì mẹ hắn cũng là Trảm Thần. Thế hệ trước. Và thần minh đã tìm cách tiêu diệt bà — như thần minh luôn tìm cách tiêu diệt mọi Trảm Thần.
Vương Thủy Thượng hạ bàn tay xuống.
Hắn quay lại nhìn Lý Cảnh Minh.
Ngươi về trên mặt đất đi.
Cái gì?
Ngươi về trên mặt đất. Nói với mọi người chuẩn bị. Quái vật sẽ xuất hiện nhiều hơn. Thần minh sẽ thức tỉnh nhanh hơn. Và khi ranh giới hoàn toàn biến mất —
Ngươi định làm gì?
Vương Thủy Thượng nhìn thanh đao trong tay. Lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lờ mờ, và trong đó, hắn thấy khuôn mặt của mình — không phải khuôn mặt của một anh hùng, không phải khuôn mặt của một vị thần, mà là khuôn mặt của một người đàn ông bình thường, mệt mỏi, đau đớn, nhưng không lùi bước.
Ta sẽ đi vào, Vương Thủy Thượng nói. Và ta sẽ chém.
---
VII. Trảm Thần Chi Đao — Nhát Chém Đầu Tiên
Vương Thủy Thượng đẩy cánh cửa mở.
Phía sau cánh cửa không phải cung điện, không phải hành lang, không phải bất cứ thứ gì thuộc về thế giới vật chất.
Mà là một khoảng không vô tận — trắng xóa, tĩnh lặng, không có trên, không có dưới, không có trước, không có sau.
Và ở giữa khoảng không ấy — một thân hình.
Không phải thân hình của thần minh. Không phải thân hình của quái vật. Mà là thân hình của một người — một người đàn ông, tuởi trung niên, ngồi cross-legged, mắt nhắm, tay đặt trên đầu gối.
Người đàn ông ấy mở mắt.
Đôi mắt — giống hệt Vương Thủy Thượng.
Ngươi đến, người đàn ông nói. Ta đã đợi ngươi rất lâu.
Vương Thủy Thượng đứng im. Hắn nhìn người đàn ông — nhìn chính mình — và hiểu ra.
Đây không phải thần minh.
Đây là Trảm Thần đầu tiên — thế hệ đầu tiên — người đã chém đứt thần minh khỏi thế giới này, người đã dùng chính sự tồn tại của mình làm phong ấn, người đã biến mình thành cánh cửa giữa Thần Vực và Phàm Trần.
Và giờ đây — cánh cửa ấy đang mở.
Ta là ngươi, người đàn ông nói. Và ngươi là ta. Mỗi thế hệ, Trảm Thần đều trở thành một phần của phong ấn. Mỗi thế hệ, Trảm Thần đều hy sinh để giữ ranh giới. Nhưng lần này —
Người đàn ông đứng dậy.
Lần này, ta không muốn ngươi hy sinh. Ta muốn ngươi chém.
Chém cái gì?
Chém phong ấn. Chém ranh giới. Chém mọi thứ ngăn cách Thần Vực và Phàm Trần — để hai thế giới hợp nhất. Để nhân loại phải đối mặt với thần minh — không phải như nô lệ, mà là như đối thủ.
Và nếu nhân loại thua?
Người đàn ông mỉm cười — nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định.
Thì ít nhất, bọn chúng đã chiến đấu. Không phải quỳ gối. Không phải cầu xin. Mà đứng — hoành đao hướng uyên — máu nhuộm thiên khung.
Vương Thủy Thượng nhìn thanh đao trong tay.
Rồi hắn nhìn người đàn ông — chính mình — thế hệ đầu tiên.
Ta sẽ không chém phong ấn, Vương Thủy Thượng nói.
Người đàn ông chớp mắt.
Ta sẽ chém thần minh. Từng vị một. Cho đến khi không còn thần nào nữa.
Người đàn ông im lặng một lúc.
Rồi hắn cười — tiếng cười vang vọng khắp khoảng không, tiếng cười của một người đã đợi quá lâu.
Ngươi giống ta hơn ta tưởng.
Hắn giơ tay lên, và từ ngón tay, một luồng sáng chảy vào thanh đao của Vương Thủy Thượng. Thanh đao rung lên — không phải rung động của sức mạnh, mà là rung động của sự nhận diện.
Thanh đao đang nhớ lại.
Nhớ lại lần đầu tiên nó được rèn — từ sắt của sao băng, từ lửa của núi lửa, từ nước của đại dương, từ gió của bão tố, từ máu của Trảm Thần đầu tiên.
Nhớ lại mỗi nhát chém — mỗi sinh mệnh đã mất — mỗi thần đã ngã.
Nhớ lại mục đích của nó:
Không phải để phong ấn thần minh.
Mà để tiêu diệt thần minh.
Vương Thủy Thượng nắm chặt thanh đao.
Lưỡi đao sáng lên — ánh sáng trắng thuần, không phải ánh sáng của mặt trời hay mặt trăng, mà là ánh sáng của thứ gì đó cơ bản hơn, cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn.
Ánh sáng của sự tồn tại.
Ánh sáng của ý chí.
Ánh sáng của con người.
---
VIII. Trở Về Phàm Trần — Bóng Tối Phía Trước
Vương Thủy Thượng bước ra khỏi khoảng không, qua cánh cửa, trở lại cung điện ngầm.
Lý Cảnh Minh vẫn đứng đó, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt kiên định.
Ngươi ổn không?
Không, Vương Thủy Thượng nói thật. Nhưng ta sẽ ổn.
Họ đi ngược trở lên — qua hành lang, qua bảy cột đá, qua cửa ngầm, lên mặt đất.
Khi bước ra ngoài, bầu trời đã thay đổi.
Không còn là bầu trời đêm bình thường. Mà là bầu trời màu đỏ thẫm — như máu loãng — với những vệt sáng chói lọi chạy dọc như nứt vỡ. Trên mặt đất, người dân đang hoảng loạn — chạy trốn, la hét, nhìn lên trời với ánh mắt sợ hãi.
Và giữa biển người hoảng loạn ấy — những thân hình đang đứng vẫn. Không phải người. Mà là thứ gì đó giống người nhưng không phải người — thần minh hạ cấp, kẻ hành tẩu nhân gian, thay thế thần minh, tồn tại giữa Phàm Trần và Thần Vực.
Chúng quay lại nhìn Vương Thủy Thượng.
Và Vương Thủy Thượng quay lại nhìn chúng.
Hắn hoành đao.
Lưỡi đao sáng rực trong bầu trời đỏ thẫm.
Ta là Trảm Thần, Vương Thủy Thượng nói, giọng không lớn, nhưng vang vọng khắp đường phố, khắp thành phố, khắp thế giới. Và ta sẽ chém.
---
Bầu trời đỏ thẫm.
Đường phố hoang tĩnh.
Biển người hoảng loạn.
Và giữa tất cả — một người đàn ông, hoành đao, đứng trước vạn vạn người.
Máu nhuộm thiên khung.
Đây không phải kết thúc.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
---
Trảm Thần: Phàm Trần Thần Vực — Phần 2: Kết thúc.







