Dưới ánh Trăng Chiều Rực Rỡ nhuốm màu tím lãng mạn, hành lang trường học như được phủ một lớp bụi vàng mờ ảo. Yoi Takiguchi - nữ sinh năm nhất với mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng - vội vã ôm sách chạy qua góc cầu thang. Tiếng giày lê nhịp gấp gáp trên nền gỗ, chợt dừng khựng lại khi cô va phải một bóng người cao ráo đang đứng tựa cửa sổ. Cuốn sách văng tung tóe, trang giấy mở ra đúng dòng thơ viết nắn nót: Phải chăng khi hai 'Hoàng tử' gặp nhau, tình yêu sẽ hóa thành trăng khuyết?
Kohaku Ichimura - Hoàng tử đàn anh khóa trên - khẽ cúi xuống nhặt sách hộ cô. Ánh mắt anh chạm vào Yoi trong khoảnh khắc đủ lâu để tiếng gió chiều thổi qua khe cửa trở nên rõ rệt. Người ta bảo Kohaku có nụ cười như mật ong chảy qua kẽ đá, nhưng hôm nay, vệt nắng cuối ngày chỉ đủ chiếu lên đôi mắt nâu ẩn giấu điều gì bồn chồn. Takiguchi đúng không? Tớ từng thấy cậu chơi piano ở hội trường. Giọng nam sinh trầm ấm khiến Yoi bất ngờ nhướn mày - cô chưa từng nghĩ đối thủ của mình trong danh xưng Hoàng tử lại là người để ý đến mình từ lâu.
Những buổi tan trường sau đó, Kohaku thường vô tình xuất hiện ở quán sữa đậu nành Yoi yêu thích. Hai bóng lưng áo vest đứng cạnh nhau dưới mái hiên đổ bóng dài, thoáng khiến đám bạn cùng lớp thầm thì: Hai 'Hoàng tử' đứng chung khung hình, cứ như bìa tạp chí shoujo vậy! Nhưng chẳng ai biết rằng, khi Yoi kể về lần đầu bị gọi nhầm là con trai, Kohaku đã cười khẽ: Tớ thì từng ước được như cậu - thẳng thắn sống với tính cách thật, không phải đóng vai 'người hoàn hảo' nữa. Câu nói ấy khiến trái tim luôn kiên cường của cô gái nhỏ chợt thổn thức lạ kỳ.
Rồi cái ngày Trăng Chiều Rực Rỡ tròn nhất tháng tám, Kohaku kéo Yoi lên sân thượng tòa nhà cũ. Gió thổi tung chiếc khăn quàng đỏ của cả hai, hòa lẫn trong mùi hoa nhài từ vườn trường bên dưới. Nghe nói... trăng đêm nay có thể biến lời nói dối thành sự thật. Nam senpai nắm tay cô đặt lên ngực áo - nhịp tim anh đập loạn như trống lễ hội. Yoi chợt nhận ra: Cả năm qua cô trốn sau lớp mặt nạ điềm tĩnh, nhưng khoảnh khắc này, gương mặt ửng hồng dưới ánh trăng đã tố cáo mọi thứ.
Liệu đây có phải thứ cảm xúc bạn bè dành cho nhau? Hay phải chăng khi hai Hoàng tử tìm được bến đỗ trái tim, áp lực xã hội, định kiến giới tính sẽ chỉ còn là phông nền cho bức tranh Trăng Chiều Rực Rỡ đang dần hiện hình?







