Trailer

Phim Trường hè, 2001 Vietsub - HD

Summer School, 2001

Xem phim mới Phim Trường hè, 2001 Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Trường hè, 2001 Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Trường hè, 2001 Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

103 Phút

Quốc gia: Việt Nam

Đạo diễn: Dužan Duong

Diễn viên: Bùi Thế DươngDung NguyenHoang Anh DoanJana VaculíkováLê Quỳnh LanThang Xuan NgoThanh Vu HoangThi Pham NhungTô Tiến TàiXuan Tiem To

Thể loại: Chính kịch, Gia Đình, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Năm 2001, mùa hè ấy thật dài dằng dặc và ngột ngạt như chính cái tên Trường hè mà cậu bé Kiên năm xưa thèm khát. Giờ đây, Kiên – mười bảy tuổi, với mái tóc đỏ rực như lửa – bước xuống chiếc tàu đêm đầy bụi bặm, trở về cái quê Cheb mà cậu chỉ còn mờ ảo trong ký ức Việt Nam. Mười năm đã qua, nhưng khu chợ nhộn nhịp này vẫn thế, vẫn ồn à tiếng gọi hàng, mùi ẩm ướt của rau củ và mùi sấm sét rất nhẹ từ sông Ohře. Thế mà... nó lại xa lạ đến nhức nhối. Người cha, người đàn ông ấy chỉ gật đầu ngắn ngủi, ánh mắt lạnh lẽo, bàn tay chai sắn cầm lấy chiếc vali mà không một lời hỏi thăm về chặng đường xa xôi. Người mẹ, dẫu ánh mắt lo lắng tập trung vào mái tóc đỏ của cậu, cũng chỉ mỉm cười gượng gạo, nụ cười yếu ớt như sương sớm tan trên lá. Và còn Markét – cậu em trai năm bảy tuổi – một tên nhóc luôn đầy năng lượng, mắt sáng quắc, sẵn sàng giành lấy bình nước của Kiên, đá chân cậu khi cậu ngồi xuống, chỉ để chứng minh chỗ của mình.

Kiên cố gắng bám víu vào những ký ức đã cũ. Cậu nhớ cái mùa Trường hè năm 1991, khi lũ trẻ trong xóm quê Việt Nam tập trung dưới gốc đa to, học chữ, hát hò, và luôn lấp nhót bên cạnh bà, người bà đã gửi cậu sang Séc. Nhưng bây giờ, không có cái lớp học cổ tích ấy, chỉ có tiếng Séc trôi chảy trong quán cà phê khiến cậu lóng ngóng như gà nhà. Cậu lúng túng đặt một ly nước, ngữ pháp cứ trôi vào một bên tai rồi ra tai kia. Khốn khổ! Cậu thề với mình, Trường hè năm nay sẽ khác... Nhưng khác thế nào?

Một cách bỗng dưng, để tìm lại chút gì đó thuộc về lũ trẻ, Kiên đi đến một tiệm in small trong con hẻm khu chợ. Cậu chọn một chiếc áo phông trắng mỏng, chỉ yêu cầu in to, thật to, chói lòa hình Pikachu đang né tránh quả bóng. Áo mới, đỏ rực như mái tóc, cậu khoác lên mình bước ra hồ Ohře. Cánh sen đang hé nở, mặt hồ lấp lánh. Cậu thử tìm tiếng Séc với những cô gái tuổi như mình, nói một câu ngô nghê về cái hồ, về thời tiết. May mắn thay, một nàng tóc nâu, mắt đen như hạt麝香 mỉm cười, chấp nhận một cuộc trò chuyện ngắn. Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân về, Kiên cảm thấy một niềm vui nhỏ nhoi lan tỏa. Mặc dù còn ngô nghê, nhưng được người ta chú ý, được tiếng cười... Cậu nghĩ, có lẽ Trường hè 2001 chưa tệ lắm.

Bất giác, tay cậu sờ vào hình in trên áo, cảm nhận phần hơi ẩm còn ở bên trong. Thế là nó – thứ cậu mang theo từ Việt Nam, thứ ký ức gắn với bà – đã trở nên thật. Nhưng rồi, niềm vui tan biến nhanh chóng như cát dưới chân bước chân. Một cơn gió thổi mạnh, chiếc áo phông nhẹ phồng rồi bung một tiếng tách nhỏ. Cái bật băng – thứ cậu vô tình dán sau hình Pikachu, thứ chở theo hình ảnh bà đang cười hiền – đã bung ra, rơi xuống đường sạch sẽ, dính vào bùn đất lẫn tro tàn từ những quán ăn ven hồ.

Kiên nhanh chóng ngã người xuống nhặt, định lau đi bụi bẩn. Thế nhưng, kẻ gì đã thấy, thì không thể quay lưng lại. Khoảnh khắc cậu dang tay nhặt tấm ảnh, người phụ nữ đang đứng bán bắp rang bơ ở góc phố, người quen cũ mà cậu nhận ra chỉ qua dáng đi nhẹ nhàng, đã nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt ấy không còn niềm vui như hôm nay nói chuyện, nó đột nhiên co rúm, biến thành một thứ gì đó kinh hoàng, lạnh lẽo đến tê dại. Cười? Không. Kêu lên? Không. Chỉ có ánh mắt – như một mũi băng đâm xuyên lồng ngực – rồi bà quay người đi mất, lưng còng lại, bước đi thút tha mà nặng nề.

Cái chết của bà – cái chết mà cậu mới nhận được thư báo cáo trắng đen từ vài tuần trước – vốn đã là một cú sốc đâm mạnh. Nhưng nhìn con người ấy biến mất trong đám đông với cái ánh mắt kinh sợ ấy, Kiên hiểu ra. Bí mật. Bí mật mà cậu mang theo từ Việt Nam, được giấu kỹ trong tấm ảnh dán sau chiếc áo Pikachu, một bí mật có thể làm rung chuyển khu chợ này – không phải vì tấm ảnh cũ nát, mà vì ai đã thấy nó, và ai trong khu chợ này có lý do để sợ hãi khi nhìn thấy nó... hoặc khi nhìn thấy chính Kiên.

Mái tóc đỏ rực ấy giờ đây chỉ còn là một đốm lửa nhỏ bé, cô độc giữa vùng đất lạnh giá. Trường hè 2001 – nơi cậu nhớ mình được an toàn, được yêu thương – đã chết theo bà. Và giờ đây, bí mật từ cái chết ấy, từ những tàn nhang trên khuôn mặt người phụ nữ xa lạ kia, đang đe dọa lún sâu hơn cả bùn đất Cheb.

Thu gọn...