Nguồn gốc hiểu lầm lớn nhất của bọn trẻ la cái ngày nó gặp gỡ Lùn Xù. Cậu bé tóc xoăn xù và đôi mắt to tròn nhìn chiếc ván trượt trong tiệm đồ cũ như nhìn thấy một món kho báu. Nó không phải là thứ đồ chơi bình thường. Mặt dưới rỉ sét loang lổ những nét ký tự kỳ lạ, khi nắm lấy, một cảm giác lạnh buốt như băng giá ngàn năm len lỏi vào tay. Cái tên Hỏa Diệm Sơn khắc rời rạc trên thân ván nghe có vẻ ngộ nghĩnh, nhưng khi Lùn Xù trượt đi dưới mưa tầm tã ở công viên, cả nhóm nghe thấy tiếng gầm gừ âm ầm từ mặt đất, và làn khói trắng bốc lên như hơi nước từ địa ngục, từ chính thân chiếc ván.
Chúng chụp ảnh, quay clip, biến Hỏa Diệm Sơn hiện trường trên TikTok. Xuất hiện những nickname như Quỷ Tốc Độ, Băng Hỏa Ma Thần. Chưa kịp biết sợ, sự tĩnh lặng đáng sợ đã ập xuống.
Ban đầu là sự im lặng異樣. Tivi bật lên thì đột ngột tắt, đèn đường ngoài đường nhảy cóc rồi tắt hẳn. Tiếng bước chân lặng lẽ lộp bộp ngoài hành lang, không nhịp nhàng mà như tiếng xương khô va vào nhau. Bỗng dưng, mọi vật bằng kim loại trong nhà – ổ khóa, khóa cửa, thậm chí cả thìa đĩa – bắt đầu rung rẫn âm thầm, thành một điệp khúc chết chóc.
Đêm đó, cửa kính phòng Lùn Xù bỗng dưng vỡ vụn như bom, hàng nghìn mảnh sắc lẹm bay vào trong. Không có tiếng nổ, không có gió bão. Chỉ có một bóng đen đứng đó, cao vút đến mức nó phải ngước nhìn lên mới thấy đầy đủ. Không mùi sulphur hỏa, chỉ cái lạnh buốt giá như thể không gian đang đông đặc lại. Một giọng nói trầm, ngọt ngào như mật ong nhưng đầy chất độc âm vang lên: Con trai ta rất thích món đồ chơi đó. Trả lại đi.
Lùn Xù run lẩy bẩy, cái Hỏa Diệm Sơn dưới chân cậu bỗng nóng lên, bốc khói nghi ngút. Bọn trẻ hoảng hốt chạy tán loạn, nhưng bóng đen chỉ cần nâng một ngón tay là cổng sắt lớn chắn lối đột nhiên gãy đôi, rơi xuống sàn như đống rác. Cái lạnh theo nó vào, đóng băng cả hơi thở.
Trong cơn hoảng loạn, Lùn Xù bị một vết xước sâu ở bàn tay. Máu tươi tràn ra, rơi xuống mặt ván Hỏa Diệm Sơn. Thứ gì đó bên dưới mặt sắt rỉ loang ra một màu đỏ thẫm, như thể nó đang thèm khát. Bóng đen tiến gần hơn, khuôn mặt hiện ra trong mảnh vỡ cửa kính – không phải sừng hay móng vuốt dữ dội, mà là vẻ đẹp quyến rũ đến nỗi đáng sợ, đôi mắt đen láy hút lấy cả ánh sáng. Sự tò mò của con người... nó thở dài, tiếng nói giờ đây không phải là lời nói mà là tiếng xương sụp đổ.
Cả nhóm chạy như thiêu như đốt, bỏ lại Hỏa Diệm Sơn và vết máu. Chúng trốn trong một khu công hoang vắng, thở dốc, tưởng đã thoát. Nhưng dưới chân bỗng dưng nứt toác. Một khe hở sâu hun hút hiện ra, bốc lên thứ sương khói lạnh buốt, mang theo mùi ozone và đất đá mục nát. Từ dưới đó, một tiếng thì thầm đầy giận dữ bỗng vang lên.
Trượt băng xuống địa ngục, giọng nói vang lên, giờ đây rõ ràng hơn, đầy mỉa mai không thèm dấu diếm. Với tư cách khách mời của ta. Chiếc ván đó sẽ dẫn các con về. Và trò chơi... mới chỉ bắt đầu.
Cả nhóm nhìn xuống vực sâu lạnh giá như mỏ băng. Khe hở ngày càng rộng hơn, bờ mép bên dưới dường như bắt đầu di chuyển, thu hút như một cái bẫy từ địa ngục. Ánh mắt sợ hãi nhưng cũng có một thứ gì đó kỳ lạ bị hấp dẫn bởi cái vực sâu kỳ lạ. Chỉ một thoáng, Lùn Xù đột ngột giãy khỏi tay bạn, nhảy thẳng xuống khe hở, tiếng kêu thất thanh vang lên rồi đột ngột dứtxcd, như thể bị nuốt chửng bởi sự im lặng vĩ đại nhất. Kẽ nứt khép lại, để lại một bề mặt đất bình thường, chỉ còn lại hơi thở lạnh lẽo và sự im lặng đáng sợ bao trùm cả công trường bỏ hoang.


