Tù Nhân (Phần 1)
Linh nhớ rõ cái ngày được giao nhiệm vụ này, chị quản giáo trưởng ném tập hồ sơ dày cộm lên bàn, bìa ngoài dán nhãn Tuyệt mật, chữ đỏ dòm thấy sợ. Thằng này là mắt xích duy nhất chống lại đường dây buôn bán phụ nữ xuyên biên giới Vạn An, ngày mai đưa nó từ trại giam Sơn La lên Tòa án Nhân dân Tối cao ở Hà Nội làm chứng. Kèm chặt, lộ tung tích là cả đoàn xe đi tong, mày hiểu không?
Cô là nhân viên áp giải trẻ nhất tổ, mới 24 tuổi, vào nghề được 18 tháng, chưa từng tham gia chuyến vận chuyển nào có độ rủi ro cao thế này. Chiếc áo vest chống đạn đeo mấy ngày nay vẫn còn mùi nhựa mới, đai cài dây nịt súng cứ tuột xuống mỗi khi cô bước đi. Tù Nhân ngồi đối diện cô trong chiếc xe van chở phạm nhân, hai tay bị còng chung một chiếc cùm ngắn 30 phân, một đầu nối với cổ tay cô. Đây là quy định riêng cho hắn: tù nhân nguy hiểm mức độ 1, không được phép rời khỏi tầm kiểm soát của nhân viên áp giải dù chỉ một giây.
Hắn không nói gì suốt hai tiếng đầu đi trên Quốc lộ 6. Chân vẫn đeo gông sắt nặng trịch, áo tù màu xanh cũ sờn vai, mắt nhìn chằm chằm vào tấm lưới sắt ngăn khoang sau với buồng lái, chẳng thèm liếc tới cô dù một lần. Cô nhìn thấu qua đôi bàn tay gân guốc của hắn: vài vết sẹo dài trên mu tay, một cái hình xăm nhỏ hình bông hồng khuất sau chiếc còng sắt đang bóp chặt cổ tay trái. Cô biết hắn từng là đàn anh của Vạn An, tay chân đẫm máu, hai lần vượt ngục, lần này bị bắt vì tố giác đồng bọn để đổi lấy án giảm, và quan trọng nhất: bảo vệ đứa em gái 16 tuổi đang bị bọn Vạn An giữ làm con tin.
Đoàn xe gồm ba chiếc: một xe SUV dẫn đầu, chiếc van chở hai người họ ở giữa, một xe SUV phía sau chở thêm hai nhân viên áp giải và trang bị y tế. Tất cả lộ trình đều được mã hóa, chỉ có năm người trong toàn lực lượng biết. Nhưng khi xe đi qua đoạn đèo Tà Cạp, nơi hai bên là vách đá dựng đứng, cây cối rậm rạp không một bóng người, mọi chuyện bắt đầu hỏng.
Tiếng nổ lốp xe đầu tiên vang lên từ chiếc SUV dẫn đầu, to bản, rung cả khung xe. Ngay sau đó là tiếng súng: không phải súng tự động bắn loạn xạ, mà là những phát đạn tỉa chuẩn xác, xuyên thủng kính cường lực của buồng lái. Tài xế chiếc van chở họ gục xuống vô lăng, máu phun đầy kính chắn gió. Tù Nhân đột ngột đá mạnh vào tấm lưới sắt, hét lên giọng khàn đặc: Nằm xuống! Ngay!
Linh chưa kịp phản ứng, cả người đã bị hắn kéo sập xuống sàn xe, tấm lưới sắt đổ sầm lên người cô. Những viên đạn ghim vào vách kim loại kêu ping ping, mảnh kính vỡ mưa rào rào rơi xuống. Cô cảm thấy miệng đầy vị đồng, lưỡi cắn trúng máu, tai ù đi không nghe rõ gì ngoài tiếng súng kéo dài chừng năm phút.
Khi mọi thứ yên lặng trở lại, cô tỉnh dậy, má áp vào sàn xe đầy bụi bẩn và mảnh kính vỡ. Tài xế đã chết, hai viên đạn găm vào lưng vest chống đạn. Chiếc SUV phía sau lật nghiêng xuống vệ đường, khói đen bốc lên từ nắp capo, không có động tĩnh gì từ bên trong. Chiếc dẫn đầu thì trống rỗng, cửa mở toang, vết máu loang lổ trên sỏi đá. Chỉ có cô và Tù Nhân còn thở.
Hắn cũng bị thương: một mảnh kính cắt sâu vào bên trán, máu chảy ròng ròng che mờ mắt. Đôi còng tay nối hai người vẫn còn nguyên, chuỗi xích ngắn ngủn cứ kéo cộm mỗi khi ai đó di chuyển. Cô rút súng Glock bắn lệnh, chĩa thẳng vào đầu hắn, cổ tay run lẩy bẩy. Hắn không phản kháng, chỉ nhìn cô, giọng vẫn bình thản đến đáng sợ: Bắn tôi đi, nhưng cậu sẽ chết cùng. Khóa còng chỉ có quản giáo trưởng mang, sóng radio chết hết rồi, mà bọn Vạn An sẽ quay lại kiểm tra xác chết trong 10 phút nữa. Muốn sống, cậu phải kéo tôi đi, chân tôi vẫn đeo gông, không đi nhanh được.
Cô biết hắn nói đúng. Đoạn đường này không có trạm dừng chân nào trong 20 cây số, điện thoại không có sóng, còng tay không mở được. Dù cô ghét hắn, ghét tội ác hắn từng gây ra, nhưng giờ đây, hai người là đồng minh duy nhất của nhau. Cô gật đầu, dồn sức kéo hắn đứng dậy, cái chuỗi xích kẽo kẹt giữa hai cổ tay, dẫn hắn chui qua cửa sổ xe van đã vỡ nát, lẩn vào bụi rậm bên vách đá, nghe thấy tiếng động cơ xe máy gầm rú từ phía xa dần dần tiến lại.





