TỬ THẦN KIẾM KHÁCH: BƯỚC ĐIỆU TRONG ĐÊM TỐI
Hắn bước ra từ núi xác. Không phải từ đống thi thể đơn thuần, mà từ một cảnh tử thần nguyên vẹn – nơi mà không khí vẫn còn vang lên tiếng rên rỉ của linh hồn chưa kịp tắt thở, nơi mặt đất tía đen bởi máu và bùn, nơi những mảnh vỡ giáp và xương còn văng vương theo từng bước chân lạnh băng. Không ai biết tên thật của hắn, chỉ gọi hắn bằng danh xưng rùng rợn mà người ta thì thầm: Tử Thần Kiếm Khách.
Trên người hắn không chỉ có vết thương do kiếm và mũi tên để lại. Có một dấu ấn ma thuật – một hình xăm sống động như hình xăm lửa trên da thịt, xoay chuyển và phát ra ánh sáng xanh lét mỗi khi đêm xuống, khiến những bóng tối bình thường trở nên nguy hiểm như một thứ sinh vật đang rít lên. Dấu ấn ấy chính là bùa nguyền – một mảnh vỡ linh hồn, một tấm lá chắn bị nguyền rủa mà hắn đã cướp từ một bộ xương khô đang cười trên một ngôi mộ cổ. Hắn không biết tại sao mình sống sót sau khi chạm vào thứ đó, nhưng mỗi bình minh, hắn cảm thấy một phần linh hồn của chính mình đang bị thứ bùa nguyền ấy gặm nhấm, như một con giòi từ bên trong nhai nhóp nhép.
Và hắn không còn một mình. Luôn đi theo hắn, trong những bóng tối, là những sát thủ quái dị – sinh vật không phải người cũng không phải thú, mà là sự hòa lẫn giữa bóng tối và máu. Chúng lén lút, không phát ra âm thanh, chỉ để lại những vệt đen như mực trên không khí và những vết xước sâu hoắm trên các bề mặt. Chúng là món nợ, là hệ quả của việc hắn chạm vào bùa nguyền – những kẻ được sinh ra từ nỗi sợ và sự tuyệt vọng của chính hắn, và mãi cho đến khi hắn chết, chúng sẽ không buông tha.
Nhưng hắn không chạy. Hắn đứng lại. Bởi hắn biết, đằng sau màn đêm ấy, một thế lực tà ác đang thức tỉnh. Không phải thứ ma quỷ truyền kiểu cổ điển, mà là một hội ngầm – những kẻ đeo mặt nạ, những pháp sư sa ngã, những kiếm sĩ bán rẻ linh hồn – cùng nhau tìm cách khai mở Lỗ Hổng Linh Hồn, một cánh cửa dẫn đến vùng đất không có luật lệ, nơi mọi lời nguyền đều vĩnh cửu. Và bùa nguyền trên người hắn chính là chìa khóa vạn năng cho kế hoạch đó.
Vậy là Tử Thần Kiếm Khách – một bóng ma sống trong chính xác chết của mình – phải trở thành kẻ phá giải. Hắn không còn con đường lui. Mỗi thanh kiếm hắn rút ra không chỉ là một vũ khí, mà là một lời thề với chính mình: phá hủy thứ bùa nguyền đang gặm nhấm linh hồn hắn, và tiêu diệt hoàn toàn thế lực đang tranh giành chìa khóa ấy.
Trước mắt hắn, những ngọn đuốc của thế lực tà ác đã thắp lên. Phía sau hắn chỉ còn là vệt máu và bóng tối. Cuộc đối đầu đã bắt đầu. Và lần này, kiếm của Tử Thần không chỉ chém giết, mà còn cắt đứt mạng nhện của số phận.







