Cuộc sống của Zero và cả nhóm không hề màu hồng như người ta vẫn nghĩ. Những vài xu nhỏ lẻ tẻ có được từ những công việc chân tay bấp bênh, những dự án chắp vá hay những vụ cày không lãi gì, chẳng đủ để lấp đầy cái bụng luôn rỗng cả ngày mà cũng chẳng mua nổi một mái ấm ấm áp. Số tiền còm cõi ấy đủ trang trải cho những tô mì gói rẻ tiền tối ngày, đủ để họ thuê một góc nhỏ khách sạn tồi tàn giữa đêm dài, nhưng vài xu nhỏ ấy chẳng bao giờ đủ để nhen nhóm được hy vọng về một ngày mai tốt đẹp hơn. Mỗi sáng thức dậy, gánh lo âu về tiền bạc và tương lai như một làn sương mỏng, luôn đọng lại trong tâm trí họ, khiến đôi chân bước đi cũng trở nên nặng nề. Đó là cuộc đời họ đã quen: luôn xoay xở, luôn vật lộn, chẳng khác nào những chú sóc đào hố chôn hạt dưa, vừa đào vừa sợ chúng bị đánh cắp.
Thế nhưng rồi, tin tức như một cơn lũ bất ngờ cuộn đến. Người bạn Lợn Rừng, chàng trai vốn vui tính, hơi máu nhưng trọng tình nghĩa, lại vướng phải một rắc rối lớn đến nỗi cả bọn họ rùng mình sợ hãi. Lợn Rông dường như đã vô tình làm gãy một sợi dây vô hình, một cái lưỡi nói quá đà hay một món nợ không thuộc về anh ta, mà giờ đây đang kéo theo cả một bầy lang họa. Không chỉ là mấy tên lưu manh đường phố, mà là tổ chức tội phạm có quy mô, những kẻ mang trong mình vẻ ngoài lạnh lùng nhưng mùi tiền đô và âm mưu cay độc tỏa ra như khói thuốc lá rẻ tiền. Họ đe dọa Lợn Rừng, siết cổ anh ta trong vòng xoáy nợ nần và sợ hãi, khiến thân hình to lớn của anh teo tóp lại vì hoảng loạn. Lời cầu cứu vội vã của Lợn Rừng như những mũi nhọn sắc, xuyên thẳng vào trái tim non nớt của nhóm.
Nghe tin, cả nhóm Zero như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Những áp lực của riêng đời mình vẫn còn ùn ùn kéo về: hóa đơn tiền nhà đòi gấp, cơm áo gạo tiền chưa dứt, những dự án sắp đến hạn mà chưa biết lấy đâu ra vốn... Mỗi vài xu nhỏ họ có lúc này đều được tính toán chắt chiu đến từng đồng. Làm thế nào mà có thể giải cứu Lợn Rừng? Giải cứu ai chứ, rắc rối lớn ấy lại là một cỗ máy đang xay nát sinh mệnh của bạn họ, trong khi họ chỉ còn những cái bàn tay không vũ khí, vài xu nhỏ lẻ tẻ cùng trái tim đang đập thình thịch vì lo cho người bạn.
Giữa muôn vàn băn khoăn, Zero, con người trọng nghĩa khí hơn cả muôn vàn đồng tiền vô hình, nhất quyết nâng giọng: Lợn Rông là bạn thân của tụi mình. Lúc khó khăn, ai bỏ ai, mình không làm ra. Cho dù chỉ còn một đồng, tụi mình cũng phải cứu anh ấy ra khỏi cái hố sâu kia! Lời nói như một ngọn lửa bất ngờ bùng lên, xua đi phần nào màn sương của tuyệt vọng. Những con mắt trong nhóm ai cũng ánh lên sự quyết liệt. Cuộc sống riêng vẫn còn đó, những vài xu nhỏ vẫn đang eo hẹp, nhưng tình bạn và trách nhiệm trước rắc rối lớn hiện trước mắt giờ đây quan trọng hơn hết.
Vậy là, giữa cuộc sống vật lộn không lối thoát, Zero và cả nhóm phải gạt bỏ mọi toan tính riêng tư. Họ lập kế hoạch: lợi dụng sự cẩn trọng của kẻ địch và những đường phố quen thuộc, tận dụng những mối quan hệ rời rạc, và đặt cược vào sự liều lĩnh và tình bạn thiết tha. Đó không phải là một cuộc hành trình dễ dàng, mà là sự xả thân dũng cảm nhất mà họ từng làm. Họ đối mặt với nỗi sợ hãi, sự nguy hiểm chết người từ tổ chức tội phạm, chỉ để mang về cho Lợn Rừng một cơ hội sống.
Khi chiếc cửa cuối cùng của khu nhà hoang mở ra, tìm thấy Lợn Rông đang run rẩy và mặt đầy nước mắt, khuôn mặt Zero và cả nhóm mới được thở dài nhẹ nhõm, một sự thở dài có chút mệt nhoài, nhưng đầy ấm áp. Họ cứu được anh ta. Nhưng khi lùa Lợn Rông ra khỏi vòng vây quay trở lại con phố quen thuộc, cái túi tiền của họ vẫn nhẹ tênh, như vài xu nhỏ chẳng hề giảm đi. Những khó khăn riêng vẫn còn chất chồng phía trước. Rắc rối lớn của Lợn Rông tạm thời qua đi, nhưng những vài xu nhỏ của cuộc sống vẫn tiếp tục nối dài, giờ đây còn thêm gánh nặng và niềm vui tiềm tàng khi được đoàn tụ với người bạn thân. Họ về trong im lặng, nhưng lòng ấm áp vì vừa bảo vệ được sự sống còn của một người bạn, là thứ tiền bạc nào mua được. Vài xu nhỏ vẫn có thể chống chọi được cả rắc rối lớn khi trái tim biết rung động vì nghĩa.







