Căn phòng trọ nhỏ của Zero bỗng ngột ngạt, mùi bánh mì cũ kỹ và caffeine thừa trộn lẫn với mùi ẩm mốc. Zero ngồi bệt xuống giường cũ kỹ, tay cầm quả bóng căng khó chịu. Trước mặt, cát tiền lẻ - những đồng xu 5k, 10k lom khom trong cái hộp giấy có gân - trông thật bé nhỏ thua thiệt. Đó là Vài Xu Nhỏ, số tiền tích góp từ những công việc bấp bênh, những ngày đói bụng khổ sở. Tủ lạnh thì cạn kiệt, góc phòng chất đầy vỏ hộp đồ ăn rẻ tiền. Số tiền đó chẳng đủ để mua cả tuần gạo, chứ đừng mơ đến việc trả trước tiền thuê nhà sắp đến hạn.
Bỗng điện thoại reo lên, giọng Lợn Rừng vội vã, run rẩy, cắt ngang sự tĩnh lặng đến ngột ngạt: Zero! Ôi trời ơi... Mày mau đến đây! Tao gặp Rắc Rối Lớn thật rồi! Rắc Rối Lớn thật sự! Bọn nó... bọn chúng nó đòi... nó đòi cái mà tao không có! Tiếng hét vang lên, rồi tiếng bước chân gấp gáp, tiếng cửa đóng sầm xuống. Tiếng chuông cắt đứt.
Zero ngơ ngác cầm điện thoại, chợt nhận ra cái hộp giấy chứa Vài Xu Nhỏ kia bỗng chốc trở nên vô cùng nặng nề. Lợn Rừng, bạn thân cùng chung cảnh ngộ nghèo hèn, đang sa lầy vào thứ Rắc Rối Lớn hơn xa cái gánh nặng tiền nợ thuê nhà của cả nhóm. Bọn mafia đường phố, những khung mặt lạnh lùng với súng cắm hông, chúng không đòi một khoản bùn bùn nhỏ, chúng đòi thứ khiến Zero và cả nhóm chỉ biết ngước lên trời cười khổ: một cái giá trên trời.
Không một phút do dự, Zero vội vã gọi điện cho những người còn lại. Giọng Zero nghẹn lại khi kể, và từng người, dù hoàn cảnh riêng vẫn còn đang xoay xở với Vài Xu Nhỏ của mình, đều gật đầu dù không rõ mặt. Mặc dù túi ai cũng rỗng tuếch, kế hoạch cứu Lợn Rừng được vạch ra ngay lập tức, hối hả và liều lĩnh.
Cô Sư Lừa với bộ óc sắc lẹm loay hoay lên kế hoạch tinh vi. Chú Chuột Thỏ dùng mạng lưới ngầm và tốc độ phi thường để trinh sát. Zero, với lợi thế martial arts đã ăn sâu vào máu, đứng ra tiếp xúc trực tiếp – một sự giao dịch điên rồ. Mỗi người đều đánh đổi thứ Vài Xu Nhỏ cuối cùng họ có thể có: bán đi món kỷ vật quý giá nhất, nhận thêm những công việc chân tay nặng nhọc với công cành rẻ tiền, rủi ro đến tính mạng chỉ để lấy thêm vài nghìn đồng trang trải. Số tiền ít ỏi được thu thập với sức nặng của từng giọt mồ hôi, lo lắng và sự tuyệt vọng.
Cuộc đụng đầu cuối diễn ra trong một căn kho hoang lạnh lẽo. Bất chấp sự thiếu thốn, bọn chúng không chút khoan nhượng. Chúng trông thấy đám Zero là sự khinh bỉ hiện rõ trong ánh mắt và nụ cười nhếch mép. Chúng không cần Vài Xu Nhỏ của Zero. Chúng muốn thứ đồ Lợn Rừng giữ, thứ mà chúng cho rằng có giá trị khổng lồ. Đối với bọn nó, Vài Xu Nhỏ của cả nhóm chỉ là trò cười hời hợt.
Nhưng Vài Xu Nhỏ lại mang lại sức mạnh. Tình bạn keo sơn giữa Zero và Lợn Rừng, sự hợp tác ăn ý được tôi luyện từ những tháng ngày cùng lặn lội trong nghịch cảnh, đã biến thứ tiền ít ỏi ấy thành thứ vũ khí vô hình nhưng đánh bật được cả nỗi sợ và bọn tội phạm. Một đòn võ hiểm hóc từ Zero, một cái bẩy được cô Sư Lừa đặt hoàn hảo, một màn phân tâm liều mạng từ chú Chuột Thỏ… Tất cả diễn ra như một cỗ máy được vặn bằng chính niềm tin và tình bạn. Bọn chúng sững sờ, chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị đè bẹp.
Lợn Rừng được giải cứu, mặt mày nhăn nhó nhưng ánh mắt tràn ngập biết ơn. Khi trở về căn phòng trọ trống trải, tất cả đều kiệt sức. Họ ngồi lặng lẽ trên sàn nhà, bên cạnh lại là cái hộp giấy đựng Vài Xu Nhỏ – giờ càng vơi đi đáng kể, chỉ còn vài đồng lẻ lom khom. Không ai phàn nàn. Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên những gương mặt nhăn vì mệt và bùn bợ, nhưng nụ cười lại nở rộ, ấm áp. Lợn Rừng từ từ rút ra trong túi mình một tờ tiền cũ kỹ, rách một góc, đặt nhẹ vào đó. Một Vài Xu Nhỏ khác, từ một ân nhân nhỏ nhoi mà họ gặp trên đường về.
Rắc Rối Lớn đã được giải quyết, bằng chính sức mạnh được sinh ra từ những Vài Xu Nhỏ tưởng chừng không đáng kể. Cuộc sống tiếp tục là cuộc xoay xở kiếm từng đồng, nhưng giờ đây, bên cạnh Vài Xu Nhỏ vẫn luôn là niềm vui và sức mạnh vô giá từ những người anh em cùng chung cảnh ngộ. Tiền của có thể ít, nhưng tình bạn thì – như Zero thường nói – giá trị cả thế giới.






