Vẫn Còn Hy Vọng Giữa Mênh Mang
Ánh nắng Mexico chói chang rực rỡ, đổ vàng lên mặt biển êm đềm khi nhóm bạn rời bến. Tiếng cười giòn tan, chiếc thuyền nhỏ nghiêng mình rẽ sóng, không ai ngờ chuyến đi câu cá nhàn tản ấy lại hóa định mệnh. Đột nhiên, một con sóng dữ như quái vật trỗi dậy từ vực sâu, quật ngửa con thuyền mỏng manh. Tất cả chìm nghỉm vào biển cả trong chớp mắt.
Giữa mênh mông thăm thẳm, sáu người họ bám víu vào mảnh thuyền vỡ lềnh bềnh. Nước mặn chát lòng, gió rít gào xé tai. Ban đêm, cái lạnh thấu tủy cào da thịt, ban ngày, nắng như đổ lửa thiêu đốt. Ngày đầu tiên, họ hét đến khản cổ cầu cứu, nhưng trời cao chỉ đáp lại bằng im lặng. Ngày thứ ba, mùi máu tanh nồng dục lũ cá mập lảng vảng quanh chân. Hai cô gái khóc nức nở, một người đàn ông tóc muối tiêu gãy giọng: Phải giữ sức... Vẫn còn hy vọng mà…
Không giọt nước ngọt nào, không mẩu bánh mì. Mùa môi nứt nẻ, cổ họng như bị ném tro. Họ phát hiện ra hai lon Coca trong túi áo Felipe, chia nhau từng ngụm nhỏ xíu, ngậm lâu đến mức hơi ngọt đã bay từ lâu, chỉ còn vị kim loại gắt lưỡi. Đêm thứ năm, Pablo phát sốt, co giật vì uống nước biển trong cơn điên loạn. Juan ôm chặt bạn vào lòng, thì thào: Thằng bé 19 tuổi mon… không thể chết ở đây. Hy vọng giữa mênh mang kia, nó đang chờ tụi mình!
Ngày thứ bảy, họ gom nhặt sức lực cuối cùng bắt vài con cá bay bằng tay không. Máu tươi nhỏ giọt, tay chân dập nát vì gai xương, nhưng niềm vui le lói trở lại – cái đắng ngắt tan trong miệng bỗng ngon hơn cao lương mỹ vị. Họ cười khản đặc, khúc khích thầm nhắc từ Hy Vọng như câu thần chú. Đêm ấy, Estrella chỉ lên chòm sao lạ phía chân trời: Mẹ tôi kể, khi sao Mai mọc sai hướng, là thần biển đang dẫn đường cho người lạc. Lời nói dối trắng trợn ấy khiến cả nhóm thổi bùng ý chí.
Ngày thứ mười ba, tiếng rotor trực thăng gào rú xé toạc màn sương. Felipe giật mảnh gương từ túi, phản chiếu tia nắng loang loáng như ngôi sao nhân tạo. Đôi mắt đỏ ngầu của viên phi công nhìn thấy họ –những cái xác sống vật vờ. Khi cánh cửa máy bay mở ra, Juan gào thét: Tôi đã nói rồi! Vẫn còn hy vọng mà! Vẫn còn!.
Họ sống sót nhờ điều kỳ diệu mang tên Hy Vọng Giữa Mênh Mang – thứ ánh sáng mỏng manh như sợi tơ nhưng đủ bền chắc để kéo sáu linh hồn từ cửa tử về với đất liền. Bây giờ, chiếc thuyền vỡ nằm lại phía chân trời, trở thành tượng đài cho một sự thật: Dẫu đại dương nuốt chửng tất cả, chỉ cần trái tim còn khắc ba chữ Hy Vọng, sóng thần cũng phải chùn bước.






