Với cây đàn guitar cũ kỹ ôm sát ngực, Eddie Vedder cất giọng khàn đặc trưng trong một khán phòng nhỏ, nơi ánh đèn sân khấu chỉ đủ làm bừng lên những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt anh. Đó không phải một đêm diễn thương mại thông thường, mà là buổi trình diễn rệu rã giữa chuỗi ngày anh dành trọn cho dự án phim tài liệu Lớp Da Mong Manh – tác phẩm gây chấn động về hành trình tìm kiếm giải pháp cho căn bệnh ly thượng bì bọng nước (EB). Mỗi hợp âm vang lên như lời thúc giục khẩn thiết về Vấn Đề Thời Gian – kẻ thù thực sự của những đứa trẻ mang biệt danh bướm nhỏ.
Những thước phim không che giấu sự tàn khốc của EB: da bong từng mảng chỉ với cái ôm nhẹ của mẹ, vết thương hở mưng mủ không bao giờ lành. Các nhà nghiên cứu trong phim liên tục nhắc về cuộc đua với đồng hồ sinh học, khi tuổi thọ trung bình của bệnh nhân EB hiếm khi vượt qua tuổi 30. Vedder ngồi lặng trong buổi chiếu riêng, ngón tay siết chặt thành ghế khi nghe bác sĩ trưởng dự án thốt lên: Mỗi ngày trôi qua không có thuốc đặc trị, chúng tôi đang mất đi một mảnh đời.
Buổi biểu diễn từ thiện xen kẽ những đoạn phỏng vấn cha mẹ các bệnh nhi. Giọng hát Vedder vỡ òa ở đoạn điệp khúc Tick-Tock, âm thanh dây đàn bỗng giống tiếng tích tắc đồng hồ đổ xuống lưng chừng. Hậu trường, anh chia sẻ với ê-kíp quay phim về khoảnh khắc thay băng cho bé gái 5 tuổi: Tôi hiểu sự vô nghĩa của hai chữ 'kiên nhẫn' khi nỗi đau đang gặm nhấm từng tế bào sống. Hai bàn tay này chỉ biết đánh đàn, nhưng ít nhất nó có thể gõ cửa lương tri để mọi người cùng chạy đua với thời gian.
Sau buổi công chiếu, camera ghi lại hình ảnh Vedder bỏ cả chầu rượu kỷ niệm để gọi điện trực tiếp cho quỹ nghiên cứu, giọng nặng trĩu: Xin đẩy nhanh tiến độ thử nghiệm, chúng ta không được để họ ra đi khi đáp án đã nằm sẵn trong phòng thí nghiệm. Nỗ lực đổi ngược đồng hồ định mệnh ấy, vẫn đang tiếp diễn từng phút giây.







