Gia đình cô bé Lide đã dọn dẹp căn nhà cũ ven rừng suốt mấy ngày, chuyển về sinh sống gần thị trấn. Trong lúc bố mẹ bận rộn với đồ đạc, Lide – một đứa trẻ lên tám, tò mò và nhẹ dạ – đã nghịch một mình gần bìa rừng. Cô bé chạy theo một con bướm đốm, vô tình lạc vào những lối đi nhỏ màu mỡ, nơi những cây thông lớn, xanh um, đứng sát vào nhau, tạo thành một vành đai phòng lửa tự nhiên bao quanh khu vực mở đất của căn nhà cũ. Thế rồi, khi bóng mặt trõng nhô lên đỉnh đầu, bỗng nhiên một tiếng nổ nhỏ vang lên – một quả cầu lửa bùng phát từ đống củi khô cách đó không xa, do tia lửa từ bếp lửa dọn dẹp bất cẩn. Khói bốc lên nghi ngút.
Ngọn lửa nhanh chóng rực lên, liếm vào các thân cây khô và bụi cỏ. Mẹ Lide, chị Phương, vừa xách một chiếc hộp ra đến sân, tim đập thình thịch khi không thấy con gái đâu. Cô hô lên tên Lide, tiếng kêu vang vọng giữa khu rừng, nhưng chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc và sấm rền nơi lanh. Rồi cô bắt đầu hiểu: Lide đã ở trong rừng, và lửa đang tiến về phía căn nhà – cũng chính là hướng có thể dẫn đến con bé. Chị không chần chừ. Cô chạy thẳng vào rừng, theo lối đường mòn mà theo phản xạ, Lide hay theo đuôi những con chim sẻ.
May thay, khu vực Lide mất tích lại nằm giữa một vành đai phòng lửa khá dày: những thân pơ-lung, xoàn xọc, xà cừ cằn cỗi xiên nhau, tán lá xanh rì kín mít. Đó là một rào cản tự nhiên, chậm bám của ngọn lửa. Lửa vẫn cháy, nhưng phải men qua lớp lá dày, chập chờn trước những thân cây ẩm ương nước mưa tích tụ. Cái vành đai ấy, do mưa gió và thời gian tạo nên, bỗng chốc trở thành một hành lang bảo vệ, một thứ khoảng trống chết trong biển lửa. Mẹ Lide vừa chạy vừa căm căm nhận ra điều này: cứ men theo ranh giới của vành đai – nơi lửa chưa lan tới – là có thể tìm thấy con.
Càng tiến sâu, khói càng đặc, nhưng cũng càng ít bóng lửa. Chị gọi tên con, tiếng nghẹn ngào. Bỗng, từ sau một gốc xoàn cổ thụ, một tiếng nức nở vang lên. Lide, co ro, áo quần bám đầy bụi, mắt hoe đỏ, đang ôm chặt một con mèo hoang nhỏ mà cô bắt được trên đường đi. Mẹ ơi! – Lide òa khóc khi thấy bóng mẹ xé khói mà tới. Chị Phương lao đến, kéo con vào lòng, rồi cùng nhau quỳ xuống bám theo chân vành đai cây già, men theo những bụi cây ướt át, để lách ra nơi lửa chưa kịp nuốt. Khi hai mẹ con thoát ra được đến khoảng đất trống bên ngoài, quay đầu nhìn lại, họ thấy vành đai phòng lửa kia đã bị lửa xé mở một lỗ hổng nhỏ, nhưng khối cây lớn vẫn đứng, như một bức tường đen khói, chậm rãi thiêu đốt, dường như đang trả giá để mua thêm vài phút quý giá.
Họ chỉ còn biết chạy, chạy mãi về phía ánh sáng của những người cứu hỏa đã xuất hiện. Mà trong lòng mẹ, hình ảnh vành đai cây già – một rào cản tưởng như vô hình, vô tri – bỗng trở nên sống động, như một vệ sĩ cuối cùng của con bé, chậm lại cơn thịnh nộ của lửa, đủ để một tình yêu thương tìm thấy nhau trong phút giây sống còn.







