Từ thuở hồng hoang, nơi dãy núi Viên Hầu quanh năm mây phủ đã bắt đầu lưu truyền một giai thoại lạ. Ngọn núi dựng đứng như bức tường thành khổng lồ, rừng nguyên sinh rậm rạp che kín lối mòn, chỉ những kẻ gan dạ nhất mới dám men theo vách đá hiểm trở để leo lên đỉnh. Tương truyền chính giữa lõi núi tồn tại một vương quốc bé nhỏ - nước Viên, nơi thổ dân sống hòa hợp cùng muông thú tựa chốn bồng lai tiên cảnh.
Điều khiến thiên hạ xôn xao bàn tán chính là bảo vật trấn quốc của nước Viên: một con vượn bạch chúa linh thiêng. Lông nó trắng muốt tựa tuyết đầu đông, đôi mắt vàng ánh như hổ phách, tiếng hót vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm mỗi khi xuân về. Người dân tôn kính gọi bằng danh xưng Viên Thần, dựng đền thờ nguy nga giữa rừng thiêng. Lễ vật dâng cúng không ngớt - nào trái cây đầu mùa, nào mật ong rừng nguyên chất, thậm chí cả những bình rượu quý ngâm trăm thảo dược. Họ tin rằng chính hơi thở ấm áp của Viên Thần đã xua đuổi tà ma, giữ cho mùa màng bội thu, thú dữ tránh xa bản làng.
Thế nhưng gần đây, luồng gió lạ thổi khắp các ngả đường. Người kiểm lâm kể lại đã thấy Viên Thần gầm gừ phẫn nộ giữa đêm khuya, vùng rừng thiêng bỗng dưng héo úa lạ thường. Cây cối khô cằn, suối nước trong vắt bỗng đục ngầu phù sa, lũ khỉ con lăn ra chết không rõ nguyên do. Điềm gở đỉnh điểm khi quốc vương - vị vua nhân từ đã đưa nước Viên thịnh trị ba mươi năm - đột ngột lâm trọng bệnh. Thầy lang giỏi nhất kinh thành bó tay, chỉ biết lắc đầu than: Thần nổi giận rồi!
Dân chúng đồn đoán đủ điều. Kẻ bảo có tộc người trần gian dám trèo lên hái trộm lộc quý của Viên Thần. Người thì thầm chuyện thợ săn tham lam bắn chết vượn mẹ đang mang thai. Đám trẻ con khóc thét mỗi đêm, người già lo lắng thắp hương khấn vái suốt canh khuya. Triều đình phái bao nhiêu đoàn sứ giả lên đỉnh núi dâng lễ tạ tội, nhưng chẳng đoàn nào trở về nguyên vẹn. Có kẻ đi mãi thành mất tích, người may mắn quay lại thì mặt mày ngơ ngác, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa. Chuông chùa điểm những hồi dồn dập như khúc ca ai oán, cả kinh thành chìm trong không khí u ám tựa ngày tận thế.
Kì lạ thay, trong cuốn Viên Sơn Dị Văn Lục bằng da thú lưu tại điện ngọc, các bậc lão thành tìm thấy dòng chữ cổ: Thần vượn hóa kiếp, tất ứng điềm long mạch đứt đoạn. Máu họ lạnh hết khi nhớ tới việc động đất nhẹ xảy ra tuần trước - điều chưa từng có tiền lệ tại vùng đất bình yên này.







