Dưới làn mưa lất phất chiều thứ Bảy, chiếc xe cảnh sát đỗ chệch vạch trước căn nhà gỗ cũ kỹ. Tôi bước xuống, mắt dán vào chiếc mũ bóng chày nằm lệch bậc thềm - thứ duy nhất còn sót lại sau khi thằng bé mười bốn tuổi biến mất khỏi Vùng Đất Tội Lỗi này. Hơi thở tôi nghẹn lại khi nhận ra họa tiết con diều hâu thêu trên mũ... giống hệt chiếc anh trai tôi từng đội trước cái đêm định mệnh hai mươi năm trước.
Cuộc điều tra giằng xé tôi giữa hai bờ vực. Từng trang hồ sơ vàng ố gợi lại ký ức về vụ án chưa bao giờ ngủ yên. Lời khai của bà lão hàng xóm xác nhận tiếng la hét phát từ khu rừng phía sau nhà nạn nhân - nơi dân làng đồn đại chôn cất bao bí mật chết người. Nhưng làm sao tôi có thể tập trung khi gã đàn ông đang ngồi khóc trong phòng khách kia chính là cha ruột mình, kẻ đã bỏ rơi hai anh em tôi để theo một gia đình mới?
Từng mảnh ghép hiện ra như dao cứa. Vết xước trên khung cửa sổ tầng hai. Những tin nhắn đe dọa nặc danh trong điện thoại thằng bé. Và tờ giấy nhàu nát tìm thấy trong ngăn bàn, nguệch ngoạc dòng chữ Chúng biết chú đang điều tra Vùng Đất Tội Lỗi.
Chiều hôm ấy, khi lật lại bản đồ khu vực mất tích, bàn tay tôi bỗng đờ đẫn. Khu công nghiệp bỏ hoang mà thằng bé thường lui tới… chính là nơi xưa kia bố tôi làm quản đốc. Một vụ cháy kinh hoàng, ba công nhân thiệt mạng, tất cả bị chôn vùi dưới lớp tro của những thỏa thuận ngầm. Có lẽ nào máu của anh tôi và những nạn nhân năm ấy đang đòi cái giá phải trả từ thế hệ sau?
Đêm cuối cùng trước khi ánh sáng ló dạng, tôi đối mặt với cha mình trong căn phòng đầy khói thuốc. Ánh đèn đường hắt qua khe rèm vẽ lên khuôn mặt ông ta thành những mảng tối lởm chởm. Con hiểu quy luật ở Vùng Đất Tội Lỗi này rồi mà? - Giọng ông lạnh như dao găm - Hoặc con bảo vệ danh dự gia tộc, hoặc mất đứa cháu trai như đã từng mất thằng anh con. Chiếc đồng hồ tích tắc đếm từng giây máu chảy trong tim tôi.







