Who Could Kill a Sweet Old Lady?
Edie bước vào căn biệt thự Victoria sừng sững trên một ngọn đồi bên ngoài thành phố, lòng đầy hy vọng về một công việc mới, một khởi đầu mới. Bà Eleanor Vance, thân chủ của cô, là một huyền thoại sống – một cựu triệu phú bán đấu giá nghệ thuật, một góa phụ đã thay đổi di chúc ba lần chỉ trong hai năm qua, và một người phụ nữ trông thật hiền lành với đôi mắt xanh lấp lánh như ngọc bích, luôn mặc những chiếc áo len tăm tối và pha một tách trà hoa cúc vàng ươm.
Nhưng sự hiền lành ấy chỉ là lớp mặt nạ. Chỉ trong vài buổi chăm sóc đầu tiên, Edie – một cựu y sĩ, có con mắt nhạy bén – bắt đầu thấy những vết tích không thể chối cãi. Bà Eleanor có những cơn ho khan dữ dội vào ban đêm, những đốm tím trên da tay như vết bấu, và một sự lầm lũi bất thường. Tất cả mọi người, từ luật sư đến người quản lý, đều tỏ ra quá quan tâm đến sức khỏe của bà. Quá quan tâm.
Một tối, khi Edie kiểm tra viên thuốc tim cho bà, cô phát hiện viên thuốc bình thường đã bị thay thế bằng một loại thuốc khác, cùng hình dáng nhưng thành phần độc hại. Tim cô nhảy dựng lên. Ai? Và tại sao? Động cơ có lẽ là quyền thừa kế khổng lồ – bà Eleanor là một cái bẫy vàng cho kẻ thèm muốn. Nhưng ai là người đủ mưu mẹo và vô tâm để giết một bà cụ hiền hậu? Chính người giúp việc lâu năm? Người cháu duy nhất lúc nào cũng cười tươi? Hay lứa luật sư lấp lánh với những ánh mắt đầy toan tính?
Edie trở thành mục tiêu. Những vật dụng trong phòng bà Eleanor bị xáo trộn. Ánh mắt của người giúp việc trở nên đầy dò xét. Cô nhận được một lời đe dọa nặc danh, mùi mực và giấy thô, gửi từ bưu điện thành phố. Không còn ai tin cô ngoài chính mình. Cảnh sát cho rằng đây chỉ là ảo giác của một y tá mới. Bạn bè xa lạ. Ngay cả bà Eleanor, trong những phút tỉnh táo, cũng lắc đầu bối rối, nói rằng cô nhầm lẫn.
Nhưng Edie biết. Cô đã đối mặt với tử thần trên giường bệnh, và bà Eleanor đang di chuyển trên một con đường tương tự – một con đường được ai đó âm thầm dựng lên, với những bước chân nhẹ nhàng nhưng chết chóc. Giờ đây, cô không chỉ là người chăm sóc. Cô là lá chắn duy nhất cho một bà cụ yếu đuối, là người duy nhất nhìn thấy bóng tối đang trôi vào căn phòng ấm áp mỗi đêm. Và khi những mối liên hệ bí mật dần được hé lộ, khi nguy hiểm leo thang từ những cái chết vô hình thành những âm mưu trực diện, Edie hiểu ra: kẻ giết người không chỉ muốn cái chết của bà cụ. Họ còn muốn cô, người canh giữ bí mật, phải im lặng trọn đời.
Who could kill a sweet old lady?
Có lẽ, sẽ là một tay đã quen với việc giấu đi trái tim lạnh lẽo dưới lớp vải áo len mềm mại. Có lẽ, sẽ là người đã cầm tay bà cụ và mỉm cười, trong khi tay kia đang nắm chặt dụng cụ记者从 nhà bếp. Và trong căn phòng đầy nắng chiều, với hương trà hoa cúc quay quẩn, Edie lặng lẽ rút điện thoại khỏi túi, nhấn số cho một cựu đồng nghiệp cảnh sát. Cô biết mình đang chơi trò chơi với kẻ thù tàn nhẫn. Nhưng lần này, bà cụ không phải là mục tiêu duy nhất. Lần này, chính Edie cũng đã trở thành con mồi. Và cô sẽ không để bất kỳ ai – dù là ai – đặt tay lên bà Eleanor, người phụ nữ duy nhất trong căn nhà này thực sự cần được bảo vệ. Trận chiến im lặng giữa sự hiền hậu và sự thao túng đã bắt đầu, và chỉ một người có thể sống sót.







