Phim Xanh Ngắt Bầu Trời Vietsub - HD

All the Blue in the Sky

Xem phim mới Phim Xanh Ngắt Bầu Trời Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Xanh Ngắt Bầu Trời Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Xanh Ngắt Bầu Trời Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

48 phút/tập

Đang phát: Hoàn tất (1/1)

Tập mới nhất:

Quốc gia: BỉPháp

Đạo diễn: Maurice Barthélemy

Diễn viên: Camille LouHugo BeckerJeannine VissacKarine MonneauKevin GarnichatMarie BarraudMarie DenarnaudNelly Lawson

Thể loại: Chính kịch, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Hoàng nhận kết quả chẩn đoán Alzheimer giai đoạn đầu vào chiều thứ Ba, tờ giấy in mờ mực đen nằm lọt thỏm trong túi nylon đựng thuốc bác sĩ kê, xơ xác như chính cái cảm giác mất mát bắt đầu len lỏi trong đầu anh. Tuần trước anh quên mất gạt tàn thuốc lá để đâu, lẫn lộn ngày sinh của mẹ khi nhân viên y tế hỏi, sáng nay mở tủ lấy áo sơ mi xanh lại ngẩn người không nhớ mình đã mặc nó đi làm hôm nào. Bố mắng anh vô tâm, mẹ nhìn anh với ánh mắt xót xa, bảo ở lại thành phố theo lộ trình điều trị, đừng đi đâu xa. Anh gật, rồi chiều đó ngồi bệt xuống vỉa hè quán bánh mì gần nhà, thấy tờ quảng cáo rao vặt dán nửa bong tróc trên cột đèn: mực viết tay nguệch ngoạc, vết mưa thấm làm nhòe mấy chữ, chỉ còn đọc rõ dòng Tìm bạn đồng hành đi đường dài, ghé Vũng Tàu, Đà Lạt, rồi đi đâu hay thì đi. Không cần góp tiền, chỉ cần thích nhìn Xanh Ngắt Bầu Trời.

Cụm từ đó lọt vào tai anh như cái chốt cửa mở bung. Hồi nhỏ anh từng nằm trên mái hiên căn nhà cấp bốn ở quê, đầu gối mẹ, nghe bà kể chuyện cổ tích, mắt chỉ dán lên cái sắc xanh đậm, trong veo không một gợn mây đó. Hồi đó anh nghĩ nó sẽ mãi như thế, mãi xanh, mãi ở đó, không bao giờ quên. Còn giờ đây, anh sợ nhất là một ngày mình mở mắt ra, nhìn lên trời mà không còn nhớ nó xanh thế nào.

Anh gọi số điện thoại ghi dưới tờ quảng cáo. Đầu dây bên kia rè rè, giọng con gái khàn khàn, như vừa thức dậy hay khóc xong: Alo? Anh ngập ngừng nói mình muốn đi cùng, cô ấy không hỏi tên, không hỏi tuổi, không hỏi anh bị bệnh gì, chỉ bảo: 15 phút nữa có mặt ở bến xe Miền Đông, cổng số 3, không đến là đi một mình đấy.

Linh không giống mấy cô gái anh từng gặp. Áo denim cũ kỹ dính vết sơn xanh, mang theo một ba lô to đùng lòi ra cái cuộn phim, chân đi dép lê đế mòn. Cô không nói lời chào, chỉ đưa cho anh một chai nước suối lạnh, rồi đẩy anh lên xe khách đi Đà Lạt đang nổ máy. Trên xe, Hoàng lấy cuốn sổ nhỏ ra ghi chép: Linh thích cà phê sữa đá không đá, ghét tiếng túi nilon sột soạt, mỗi lần nhìn thấy bầu trời xanh đậm là lại lôi cái máy ảnh phim cũ ra chụp.

Tại sao mày lại để dòng Xanh Ngắt Bầu Trời vào mục quảng cáo? Anh hỏi lúc xe dừng ở trạm dừng chân, hai người ngồi ăn bún bò, khói bốc lên nghi ngút. Linh cầm đũa gỡ miếng thịt bò, ánh mắt nhìn ra cánh đồng lúa cháy nắng phía xa: Em trai tao hồi nhỏ hay nói, xanh ngắt là màu duy nhất không phai. Dù già đi, dù quên hết mọi thứ, trời vẫn cứ xanh cái màu đó thôi. Tao muốn tìm người cùng đi, cùng nhìn nó, để sau này quên mất rồi còn có ảnh mà nhớ.

Hoàng đưa tay chạm vào cuốn sổ trong túi, tờ kết quả chẩn đoán vẫn còn ở đó, cứng đơ. Anh bỏ lại tất cả: tiệm sách cũ anh làm quản lý 5 năm, căn hộ có viên gạch vỡ ở góc bếp, hộp thuốc bố sắp xếp ngăn nắp trên kệ, cả những tin nhắn thoại của mẹ anh chưa kịp nghe. Anh chỉ mang theo hai cái áo sơ mi, cuốn sổ ghi chép, và tấm ảnh mẹ ngày xưa đứng dưới Xanh Ngắt Bầu Trời, tóc dài bay trong gió.

Đoạn đường từ Sài Gòn lên Đà Lạt, bầu trời cứ lúc xám xịt lúc nắng chang chang, rồi đến tầm chiều khi xe leo lên đèo, Hoàng ngước mắt nhìn qua cửa kính, thấy cả một khoảng Xanh Ngắt Bầu Trời trải dài vô tận, không một gợn mây, giống y hệt cái bầu trời hồi nhỏ anh nằm trên mái hiên. Linh lôi máy ảnh ra chụp, click một cái, rồi đưa anh xem qua khung ngắm. Anh nhìn dòng chữ đề ngày tháng trên sổ, ghi vội: Ngày 12 tháng 7, 13 giờ 45 phút, nhìn thấy Xanh Ngắt Bầu Trời, Linh chụp ảnh, cà phê sữa quá ngọt, gió đèo thổi tung tóc cô ấy.

Anh không biết chuyến đi này sẽ kết thúc ở đâu, cũng không biết mình còn nhớ được bao lâu những dòng chữ này. Chỉ biết lúc này, ngồi cạnh một người con gái vừa gặp qua mẩu quảng cáo rách nát, nghe tiếng động cơ xe rú lên trên đèo, nhìn cái màu xanh không phai đó, anh cảm thấy mình không còn sợ bị lạc mất chính mình nữa.

Thu gọn...