Bạch Dạ Ám Ảnh
Khi Bóng Tối Bám Rễ Từ Quá Khứ
Đêm mưa xối xả trên đường cao tốc Liên Tuyến 9, ánh đèn pha của chiếc xe cảnh sát phản chiếu trên mặt đường ướt nhẹp. Yan Mi đứng bên chiếc xe tải nằm nghiêng trong rãnh thoát hiểm, ánh mắt cô dò xét từng chi tiết với sự tỉnh táo đặc trưng của một thám tử dày dặn kinh nghiệm. Xe tải đâm thẳng vào lan can chắn, kính vỡ tung tóe khắp mặt đường, và trong cabin, một thi thể đang ngồi bất động.
Tai nạn giao thông thông thường, Sun Xun nói, giọng anh lướt qua với vẻ thờ ơ khi đang ghi chép sổ tay.
Yan Mi không trả lời ngay. Cô quỳ xuống, soi đèn pin vào tay lái. Vai trái của nạn nhân bị kẹp giữa cửa xe và ghế lái, nhưng vết thương trên cổ anh ta — một vết cắt sâu, gọn gàng, chính xác — không phải do va chạm gây ra.
Đây không phải tai nạn, Yan Mi nói, giọng trầm và chắc nịch. Anh ta bị giết trước, rồi người ta giả vờ tai nạn.
Sun Xun ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lẹm của anh hơi nheo lại. Anh đã làm việc cùng Yan Mi đủ lâu để biết rằng khi cô nói như vậy, cô luôn đúng.
---
Dấu Vết Đầu Tiên
Nạn nhân được xác định là Trần Quốc Hải, 47 tuổi, giám đốc điều hành của một công ty xây dựng tại thành phố Hoa Trung. Hồ sơ của anh ta trông khá sạch sẽ — một doanh nhân thành đạt, có gia đình, không tiền án tiền sự. Nhưng khi Yan Mi và Sun Xun bắt đầu đào sâu, những lớp bụi bắt đầu bay lên.
Trần Quốc Hải từng là đối tác trong một dự án bất động sản lớn cách đây mười hai năm, dự án Bạch Dạ Garden — một khu đô thị cao cấp được quảng bá là kiệt tác kiến trúc của thành phố. Dự án thất bại thảm hại khi một tòa nhà chung cư sụp đổ trong quá trình xây dựng, khiến bốn mươi ba người thiệt mạng. Vụ sập nhà trở thành thảm kịch xây dựng lớn nhất trong lịch sử thành phố.
Trần Quốc Hải là một trong những người duy nhất thoát khỏi truy tố, nhờ một luật sư tài ba và một chuỗi bằng chứng mất tích đầy bí ẩn.
Vậy anh ta là một trong những kẻ đã thoát tội, Sun Xun nói, đặt tập hồ sơ lên bàn. Ai đó đang trả thù.
Yan Mi gật đầu chậm rãi, nhưng trong đầu cô đang xử lý thứ gì đó khác. Cô nhớ lại bài phân tích ban đầu của cảnh sát địa phương về vụ sập nhà Bạch Dạ Garden. Bài phân tích đó được viết bởi một chuyên gia kỹ thuật xây dựng — một người mà Yan Mi biết rất rõ.
Đó là thầy của cô.
---
Người Thầy Quá Cố
Lâm Thiên Hồng. Tên này khiến Yan Mi phải dừng lại mỗi khi nhắc đến. Ông là giáo sư kỹ thuật xây dựng tại Đại học Quốc Lập, người đã đào tạo Yan Mi trong ba năm khi cô theo học chuyên ngành pháp y kỹ thuật. Ông không chỉ dạy cô cách phân tích bằng chứng, mà còn dạy cô cách nhìn thấy sự thật đằng sau những lời nói dối.
Ông qua đời cách đây năm năm, vì ung thư phổi giai đoạn cuối. Trước khi mất, ông gọi Yan Mi đến bệnh viện và nói một câu mà cô chưa bao giờ quên: Con nhớ, có những vụ án không bao giờ được giải quyết, không phải vì thiếu bằng chứng, mà vì thiếu người dám nhìn thẳng vào sự thật.
Lâm Thiên Hồng là người đã viết báo cáo kỹ thuật gốc về vụ sập nhà Bạch Dạ Garden. Trong báo cáo đó, ông chỉ ra rằng cấu trúc tòa nhà bị suy yếu do sử dụng vật liệu kém chất lượng và thiết kế bị thay đổi trái phép. Nhưng báo cáo đó bị thay thế bằng một phiên bản khác — một phiên bản sửa đổi khiến trách nhiệm bị phân tán và cuối cùng không ai bị truy tố.
Yan Mi từng hỏi ông về chuyện đó. Ông chỉ lắc đầu, mắt nhìn ra cửa sổ phòng bệnh, và nói: Có những thứ con chưa nên biết.
Giờ đây, đứng trước hiện trường vụ giết người đầu tiên, Yan Mi cảm thấy những lời đó nặng như đá.
---
Vụ Án Thứ Hai
Ba tuần sau cái kết của Trần Quốc Hải, một vụ giết người thứ hai xảy ra. Nạn nhân là Vương Lệ Như, 52 tuổi, cựu kế toán trưởng của công ty xây dựng Bạch Dạ. Bà ta được tìm thấy trong căn hộ riêng, tử vong do ngạt thở. Hiện trường được dàn dựng giống như tự tử — một ống dẫn gas bị rời, cửa sổ đóng kín, khóa cửa từ bên trong.
Nhưng Yan Mi nhận ra chi tiết nhỏ: trên ngón út tay phải của nạn nhân có một vết cắt nhỏ, sắc nhọn, giống hệt vết mà cô thấy trên cổ Trần Quốc Hải.
Cùng một hung thủ, Yan Mi nói với Sun Xun. Và hung thủ đang để lại dấu vết cố ý. Đây không phải sơ suất — đây là thông điệp.
Sun Xun nhíu mày. Thông điệp gì?
Anh ta muốn ai đó nhận ra rằng những vụ giết người này có liên quan. Anh ta muốn ai đó đào bới quá khứ.
Và anh ta đang chờ đợi con chó săn đúng người tìm ra manh mối.
Yan Mi im lặng. Cô biết Sun Xun đang nói đúng. Có ai đó đang dẫn dắt cô vào một con đường cụ thể, để lại những mảnh ghép đủ để cô lắp ráp bức tranh — nhưng chỉ khi cô sẵn sàng nhìn thấy nó.
---
Bạch Dạ Garden — Nơi Mọi Thứ Bắt Đầu
Yan Mi quyết định quay lại khu đất nơi Bạch Dạ Garden từng đứng. Sau thảm họa, khu vực bị phong toả, rồi dần bị lãng quên. Giờ đây, nó chỉ là một khoảng đất trống rác rưởi, bao phủ bởi bụi dày và những tấm biến cũ nứt vỡ.
Cô đứng giữa đống đổ nát, gió thổi qua những than thép gỉ sét, và tưởng tượng ra cảnh tượng mười hai năm trước — bốn mươi ba người bị chôn vùi trong bê tông, tiếng la hét bị nuốt chửng bởi tiếng máy xúc, và những gia đình đứng bên ngoài hàng rào, khóc lóc, gào thét tên những người thân đã mất.
Trong danh sách nạn nhân, Yan Mi tìm thấy một cái tên khiến tim cô như ngừng đập.
Lâm Thiên Dũng. 22 tuổi. Sinh viên năm ba ngành kiến trúc. Con trai duy nhất của Lâm Thiên Hồng.
---
Sự Thật Đau Lòng
Cảm giác như có ai đó rút hết không khí ra khỏi phòng. Yan Mi ngồi xuống ghế, tay run rẩy, mắt dán vào dòng chữ in trên giấy. Con trai của thầy cô — cậu bé mà cô từng chơi cùng trong những buổi chiều rảnh rổi tại phòng thí nghiệm của ông — là một trong bốn mươi ba nạn nhân của vụ sập nhà Bạch Dạ Garden.
Cô chưa bao giờ biết điều này. Khi cô theo học với Lâm Thiên Hồng, cậu bé đã mất từ nhiều năm trước. Ông không bao giờ nhắc đến con trai trong lớp học, và Yan Mi, lúc đó còn trẻ và chập chững, không hỏi.
Nhưng giờ đây, mọi thứ bắt đầu có ý nghĩa.
Lâm Thiên Hồng viết báo cáo kỹ thuật về vụ sập nhà — không phải vì nghĩa vụ chuyên môn, mà vì con trai ông chết trong đống đổ nát đó. Ông muốn tìm ra sự thật, muốn ai đó phải chịu trách nhiệm. Nhưng báo cáo của ông bị thay thế, bị bóp méo, và ông — một giáo sư già, một người cha mất con — không có đủ sức mạnh để chống lại những kẻ đứng sau âm mưu.
Ông mang nỗi đau đó đến bệnh viện, đến giường bệnh, đến ngày cuối cùng. Và trước khi nhắm mắt, ông gọi Yan Mi lại — không phải để kể cho cô nghe sự thật, mà để gieo một hạt giống hy vọng rằng một ngày nào đó, cô sẽ tự tìm ra.
---
Vụ Án Thứ Ba
Nạn nhân thứ ba là Hồng Vĩnh Khang, 55 tuổi, cựu giám đốc sản xuất của nhà máy bê tựa cung cấp vật liệu cho dự án Bạch Dạ Garden. Ông ta bị đầu độc bằng thủy ngân, chết trong bệnh viện sau ba ngày hôn mê. Bác sĩ ban đầu chẩn đó là ngộ độc thực phẩm, nhưng kết quả xét nghiệm máu cho thấy nồng độ thủy ngân trong cơ thể ông ta vượt ngưỡng gấp trăm lần.
Yan Mi nhận được tin báo lúc nửa đêm. Cô lái xe đến bệnh viện, nhìn thi thể Hồng Vĩnh Khang trên giường bệnh, và thấy — lần nữa — vết cắt nhỏ trên ngón út tay phải.
Ba vụ giết người. Ba nạn nhân. Tất cả đều liên quan đến vụ sập nhà Bạch Dạ Garden. Tất cả đều là những người đã góp phần vào âm mưu che giấu sự thật.
Và tất cả đều được thực hiện bởi một bàn tay tỉnh táo, có phương pháp, và đầy thù hận.
---
Con Trai Của Người Thầy
Yan Mi bắt đầu điều tra theo hướng mà cô sợ hơn cả. Cô tìm đến nhà riêng của Lâm Thiên Hồng — một căn hộ nhỏ ở khu cũ, nơi ông sống một mình sau khi mất vợ và con trai. Căn hộ đã được thanh lý từ lâu, nhưng Yan Mi có quyền truy cập đặc biệt nhờ mối quan hệ cũ.
Trong gác mái, dưới một lớp bụi dày, cô tìm thấy một chiếc hộp sắt. Bên trong là một cuốn nhật ký, một ổ đĩa USB, và một bức ảnh.
Bức ảnh cho thấy Lâm Thiên Hồng và một chàng trai trẻ — rõ ràng là con trai ông — đứng trước cổng trường đại học. Cậu bé cười rạng rỡ, tay cầm tấm bằng tốt nghiệp dự kiến. Trên mặt sau bức ảnh, bằng nét chữ run rẩy của người già, có ghi: Thiên Dũng, con trai của cha. Cha sẽ không bao giờ để sự thật chìm trong bóng tối.
Cuốn nhật ký chứa đựng mọi thứ. Lâm Thiên Hồng ghi lại từng chi tiết về âm mưu che giấu vụ sập nhà — tên người, số tiền hối lộ, thời điểm thay đổi báo cáo, cách thức tiêu hủy bằng chứng. Ông ghi lại mọi thứ trong suốt mười năm, từ ngày con trai chết cho đến ngày ông nhập viện lần cuối.
Nhưng có một điều khiến Yan Mi đông cứng.
Trong những trang cuối cùng của cuốn nhật ký, Lâm Thiên Hồng viết về một kế hoạch. Ông biết mình sắp chết, biết rằng báo cáo gốc của ông đã bị phá hủy, và biết rằng không còn con đường pháp lý nào để truy cứu trách nhiệm. Vì vậy, ông đã lên kế hoạch khác.
Ông đã tạo ra một chuỗi bằng chứng ẩn — những manh mối được giấu ở nhiều nơi khác nhau — chỉ có thể được kết nối bởi một người đủ thông minh và đủ kiên nhẫn. Và ông đã đặt cược tất cả vào một người duy nhất.
Yan Mi.
Nhưng có một chi tiết mà cuốn nhật ký không nói rõ. Trong một đoạn viết vội, gần như không đọc được, Lâm Thiên Hồng viết: Nếu con đường pháp lý không còn, thì sẽ có con đường khác. Và người thực hiện con đường đó... không phải là ta.
Yan Mi đọc đoạn đó ba lần. Rồi cô hiểu.
Ông không tự tay trả thù. Ông đã chuẩn bị hành trình cho ai đó khác — ai đó có lý do mạnh mẽ hơn bất kỳ ai để muốn những kẻ có tội phải trả giá.
Ai đó đã mất cha.
---
Lâm Thiên Dũng — Hay Ai Đó Giống Hắn
Yan Mi không tin vào sự trùng hợp. Cô bắt đầu điều tra kỹ hơn về cái chết của Lâm Thiên Dũng. Cô yêu cầu xem lại hồ sơ nạn nhân, kiểm tra báo cảm pháp y, và liên hệ với bác sĩ pháp y đã khám nghiệm thi thể cậu bé mười hai năm trước.
Và cô tìm thấy điều bất thường.
Thi thể được nhận dạng qua quần áo và nhẫn tay, không phải qua DNA. Báo cảm pháp y ghi rằng thi thể bị biến dạng nặng do va đập, khiến việc nhận dạng bằng khuôn mặt không thể thực hiện. Nhưng mẫu DNA từ thi thể không được lưu trữ trong hệ thống — một sơ suất kỹ thuật mà bất kỳ bác sĩ pháp y nào cũng sẽ không mắc phải.
Yan Mi đến gặp bác sĩ pháp y cũ — bà Tống Minh Hà, đã nghỉ hưu. Bà Tống nhìn Yan Mi với đôi mắt già nua nhưng vẫn sáng, và nói: Tôi đã chờ đợi ai đó hỏi về vụ này suốt mười hai năm.
Bà Tống kể rằng cô đã phát hiện sự bất thường trong hồ sơ nhưng bị yêu cầu im bặt. Có người rất quyền lực can thiệp, bà nói. Họ muốn vụ sập nhà được đóng lại càng nhanh càng tốt. Tôi đã cố gắng giữ lại một mẫu DNA, nhưng nó đã biến mất khỏi phòng lưu trữ ngay sau đó.
Vậy Lâm Thiên Dũng có thể còn sống? Yan Mi hỏi, giọng cô không giấu nổi sự run rẩy.
Bà Tống nhìn cô lâu, rồi nói: Tôi không biết. Nhưng tôi biết rằng thi thể trong hồ sơ không phải là cậu bé mà tôi từng thấy trong ảnh gia đình.
---
Bóng Ma Từ Quá Khứ
Nếu Lâm Thiên Dũng còn sống, thì cậu bé đã trở thành ai? Cậu bé đã ở đâu suốt mười hai năm qua? Và quan trọng hơn — cậu bé có phải là kẻ giết người hàng loạt đang rảnh rỉnh trên đường phố Hoa Trung?
Yan Mi cần tìm ra câu trả lời, nhưng cô cũng sợ hãi trước câu trả lời. Nếu Lâm Thiên Dũng thực sự là hung thủ, thì cô đang đối mặt với một tình huống mà không quy tắc đạo đức nào có thể đơn giản hóa: một đứa trẻ mất cha vì bọn tham nhũng, lớn lên trong bóng tối, và quay lại để trả thù.
Cô nhớ lại những buổi chiều ở phòng thí nghiệm của Lâm Thiên Hồng. Cậu bé — khoảng mười tuổi lúc đó — thường đến đón cha về. Cậu bé hiền lành, ít nói, thích vẽ kiến trúc và mơ ước thiết kế những tòa nhà đẹp nhất thành phố. Cậu bé đó giờ đây có thể đã trở thành một kẻ giết người lạnh lùng.
Hay cậu bé đó đã chết từ lâu, và kẻ đang đứng sau những vụ giết người chỉ là một bóng ma mang tên Lâm Thiên Dũng?
---
Manh Mối Từ Ổ Đĩa USB
Ổ đĩa USB trong chiếc hộp sắt chứa hàng trăm tài liệu — email, biên bản họp, bản vẽ kỹ thuật, báo cáo tài chính — tất cả đều liên quan đến âm mưu che giấu vụ sập nhà Bạch Dạ Garden. Lâm Thiên Hồng đã dành cả phần đời còn lại để thu thập những bằng chứng này, từng mảnh một, như một người thợ thủ công kiên nhẫn ghép lại một bứch tranh bị xé nát.
Nhưng có một tệp tin đặc biệt khiến Yan Mi phải ngồi lại. Đó là một video, quay bằng camera giám sát cũ, chất lượng kém, nhưng đủ để nhận ra bối cảnh: một căn phòng họp, năm người đàn ông ngồi quanh bàn, và trên bàn là những túi tiền.
Trong năm người, Yan Mi nhận ra ba nạn nhân đã chết — Trần Quốc Hải, Vương Lệ Như, và Hồng Vĩnh Khang. Người thứ tư là một thượng nghị sĩ đã nghỉ hướt tên Phạm Đức Thành. Người thứ năm — người ngồi ở đầu bàn, người dường như chỉ huy cả cuộc họp — là một gương mặt mà Yan Mi không ngờ tới.
Đó là Tưởng Quốc Phong, chủ tịch hội đồng quản trị của Tập đoàn Phong Thịnh — tập đoàn lớn nhất thành phố, nhà tài trợ chính của nhiều dự án công cộng, và người được báo chí ca ngợi là nhà từ thiện hàng đầu.
Yan Mi biết tên này. Không chỉ biết — cô còn từng gặp ông ta tại một buổi lễ trao giải, nơi ông ta nói về trách nhiệp xã hội của doanh nhân với giọng điềm tĩnh và nụ cười ấm áp.
Bây giờ, nhìn ông ta trong video, với đôi mắt lạnh như băng và bàn tay đặt lên túi tiền, Yan Mi thấy một con người hoàn toàn khác.
---
Vụ Án Thứ Tư
Trước khi Yan Mi kịp hành động, vụ giết người thứ tư xảy ra.
Phạm Đức Thành, thượng nghị sĩ đã nghỉ hưu, được tìm thấy trong biệt thự ven hồ. Ông ta bị bắt cóc khỏi nhà riêng, bị tra tấn suốt nhiều giờ, rồi bị bỏ lại với một sợi dây thừng quanh cổ và một tờ giấy trong túi áo.
Tờ giấy ghi: Bốn mươi ba mạng. Anh đã tính chưa?
Yan Mi đứng trước thi thể Phạm Đức Thành, nhìn những vết bầm tím trên cổ, những ngón tay bị bẻ cong, và vết cắt quen thuộc trên ngón út tay phải. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng — không phải vì sợ hãi, mà vì cô nhận ra rằng hung thủ đang tăng tốc.
Bốn vụ giết người trong hai tháng. Mỗi vụ cách nhau ngày càng ngắn. Hung thủ đang mất kiên nhẫn, hoặc — có lẽ đúng hơn — hung thủ đang hoàn thành một danh sách, và danh sách đó sắp hết.
Yan Mi cần tìm ra hung thủ trước khi ông ta kịp đến người tiếp theo trong danh sách. Và người tiếp theo, theo logic của video, là Tưởng Quốc Phong.
---
Cuộc Đối Đầu
Yan Mi quyết định đối mặt trực tiếp với Tưởng Quốc Phong. Cô yêu cầu gặp ông ta với danh nghĩa điều tra vụ giết người hàng loạt, và ông ta đồng ý — với nụ cười lịch sự và giọng nói trầm ấm đặc trưng.
Văn phòng của Tưởng Quốc Phong nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà Phong Thịnh, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ánh nắng chiếu qua cửa kính, chiếu lên những bức ảnh treo tường — ông ta với các chính khách, với các doanh nhân nổi tiếng, với các em nhỏ mồ côi tại trại trẻ.
Thám tử Yan, Tưởng Quốc Phong nói, giơ tay chào. Tôi đã nghe nhiều về cô. Người ta nói cô là thám tử giỏi nhất thành phố.
Tôi muốn hỏi ông về vụ sập nhà Bạch Dạ Garden, Yan Mi nói thẳng, không vòng vo.
Nụ cười của Tưởng Quốc Phong không thay đổi, nhưng đôi mắt ông ta — Yan Mi nhận ra ngay — lạnh đi một chút.
Vụ sập nhà đó là một thảm kịch, ông ta nói. Tôi đã tài trợ cho các nạn nhân và gia đình họ. Tôi đã làm tất cả những gì tôi có thể.
Ông tài trợ cho các nạn nhân, Yan Mi lặp lại. Nhưng ông cũng tài trợ cho âm mưu che giấu sự thật.
Im lặng. Tưởng Quốc Phong nhìn Yan Mi, và trong khoảnh khắc đó, lớp mặt nạ lịch sự rơi xuống, để lộ thứ gì đó sâu bên dưới — không phải sợ hãi, mà là sự đánh giá. Ông ta đang cân nhắc cô.
Cô có bằng chứng gì? ông ta hỏi, giọng vẫn bình thản.
Tôi có video, Yan Mi nói. Tôi có nhật ký của Lâm Thiên Hồng. Và tôi có ba thi thể — bốn thi thể — của những người đã giúp ông che giấu sự thật.
Tưởng Quốc Phong đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra thành phố. Cô biết không, thám tử Yan, ông ta nói, giọng nhẹ nhàng như gió, thành phố này được xây trên những bí mật. Mỗi tòa nhà, mỗi con đường, mỗi cầu cống — đều có một câu chuyện mà không ai muốn kể. Vụ sập nhà Bạch Dạ Garden chỉ là một trong số đó.
Vụ sập nhà đó lấy đi bốn mươi ba mạng người, Yan Mi nói, giọng cô cứng lại. Trong đó có con trai của người thầy tôi.
Tưởng Quốc Phong quay lại, nhìn cô. Lâm Thiên Hồng, ông ta nói, như đang nhớ lại. Ông ấy là một người tốt. Nhưng ông ấy không hiểu rằng đôi khi, sự thật không phải là thứ tốt nhất cho mọi người.
Và ông nghĩ rằng giết người là thứ tốt nhất? Yan Mi hỏi.
Tưởng Quốc Phong mỉm cười — nụ cười mà Yan Mi sẽ không bao giờ quên. Tôi không giết ai cả, thám tử Yan. Tôi chỉ là một doanh nhân. Nhưng tôi biết rằng có những người... không bình tĩnh như tôi.
---
Bước Ngoặt
Yan Mi rời văn phòng Tưởng Quốc Phong với cảm giác rằng mình vừa đi qua một cơn bão. Ông ta không thừa nhận bất cứ điều gì, nhưng ông ta cũng không phủ nhận. Ông ta chỉ — gợi ý. Và trong gợi ý đó, Yan Mi cảm nhận được một lời cảnh báo.
Cô quay về văn phòng, ngồi trước bàn làm việc, và bắt đầu sắp xếp lại tất cả manh mối. Sun Xun ngồi đối diện, nhìn cô với vẻ lo lắng.
Anh đang đi vào vùng nguy hiểm, Sun Xun nói. Tưởng Quốc Phong không phải loại người mà anh có thể đối đầu trực tiếp.
Tôi biết, Yan Mi đáp. Nhưng tôi không cần đối đầu trực tiếp. Tôi chỉ cần tìm ra hung thủ trước khi anh ta giết Tưởng Quốc Phong.
Vậy anh nghĩ Lâm Thiên Dũng còn sống?
Yan Mi nhìn ra cửa sổ. Đêm đã xuống, thành phố lấp lánh ánh đèn, và đâu đó trong biển ánh sáng đó, có một bóng người đang di chuyển — một bóng người mang theo nỗi đau mười hai năm và danh sách những kẻ cần phải trả giá.
Tôi nghĩ, Yan Mi nói chậm rãi, rằng Lâm Thiên Dũng không chỉ còn sống. Anh ta đã ở ngay trước mắt chúng ta từ đầu.
---
Chân Dung Của Hung Thủ
Yan Mi bắt đầu lập danh sách những người xung quanh cô — những người có thể là Lâm Thiên Dũng, nếu cậu bé đã thay đổi tên, thay đổi ngoại hình, và sống dưới một danh tính giả suốt mười hai năm.
Cậu bé mười hai năm trước khi chết — nếu thực sự chết — sẽ nay đã hai mươi bốn tuổi. Nhưng nếu cậu bé sống sót và bị ai đó nhận nuôi, cậu ta có thể đã thay đổi tuổi trong hồ sơ. Vì vậy, Yan Mi mở rộng phạm vi tìm kiếm đến nam giới từ hai mươi hai đến ba mươi tuổi.
Cô tìm kiếm những người có kiến thức kỹ thuật xây dựng, có khả năng tiếp cận các nạn nhân, và có mối liên hệ gián tiếp với vụ sập nhà Bạch Dạ Garden.
Và cô tìm thấy một cái tên.
Trần Thiên. 26 tuổi. Kỹ sư pháp y tại Sở Cảnh sát Hoa Trung. Chuyên gia phân tích hiện trường, có quyền truy cập vào hồ sơ vụ án, và — đây là điều quan trọng nhất — được tuyển dụng ba năm trước, đúng thời điểm vụ giết người đầu tiên xảy ra.
Yan Mi nhìn ảnh của Trần Thiên trong hồ sơ nhân viên. Gương mặt thanh mảnh, đôi mắt sâu, nụ cười mỏng trên môi. Cô không thể không nhớ đến Lâm Thiên Dũng — không phải vì ngoại hình giống (mười hai năm có thể thay đổi một người rất nhiều), mà vì đôi mắt. Đôi mắt ấy có cùng chiều sâu, cùng vết sẹo của nỗi đau không thể nói thành lời.
---
Cuộc Gặp Gỡ
Yan Mi sắp xếp một cuộc gặp tình cờ với Trần Thiên tại quán cà phê gần sở cảnh sát. Cô ngồi ở bàn góc, cầm cuốn sách, và chờ đợi.
Khi Trần Thiên bước vào, Yan Mi quan sát anh ta từ đầu đến chân. Anh ta cao, gầy, di chuyển với sự chính xác của một người quen với việc kiểm soát cơ thể. Bàn tay anh ta — Yan Mi để ý — có vết sẹo nhỏ trên ngón trỏ và ngón giữa, giống như vết dao cắt.
Anh Trần, Yan Mi gọi, giơ tay. Ngồi đây với tôi được không?
Trần Thiên nhìn cô, và trong tích tắc, Yan Mi thấy một thứ gì đó lướt qua đôi mắt anh ta — không phải ngạc nhiên, mà là sự thừa nhận. Như thể anh ta đã biết cuộc gặp này sẽ đến.
Thám tử Yan, anh ta nói, ngồi xuống đối diện. Tôi đã chờ anh.
Chờ tôi?
Chờ anh tìm ra. Anh ta mỉm cười, và nụ cười đó — Yan Mi biết chắc — là nụ cười của một người đã sẵn sàng cho mọi thứ kết thúc.
---
Sự Thật
Họ ngồi đó, trong quán cà phê ồn ào, và nói chuyện như hai người lạ — nhưng thực ra, họ đã biết nhau từ rất lâu.
Trần Thiên kể. Giọng anh ta bình tĩnh, không run rẩy, không bi lụy. Anh ta kể về đêm sập nhà, về cách anh ta bị chôn vùi trong đống đổ nát, về cách anh ta tỉnh dậy trong bóng tối với mảnh bê tông đè lên ngực. Anh ta kể về cách một người đàn ông lạ — một công nhân xây dựng — đào anh ta ra, đưa anh ta đến bệnh viện, và giấu danh tính thật của anh ta.
Ông ấy nói với tôi rằng tôi đã chết, Trần Thiên nói. Rằng trong hồ sơ chính thức, Lâm Thiên Dũng đã chết trong vụ sập nhà. Ông ấy nói rằng nếu tôi muốn sống, tôi phải chấp nhận cái chết đó.
Người đàn ông đó là ai? Yan Mi hỏi.
Ông ấy tự xưng là Bạch. Tôi không biết tên thật. Ông ấy đã nuôi dạy tôi, dạy tôi kỹ thuật xây dựng, dạy tôi cách sống dưới một danh tính mới. Và ông ấy dạy tôi một điều quan trọng nhất.
Gì?
Rằng sự thật sẽ tự tìm đến ánh sáng, nếu bạn biết cách mở cửa.
Yan Mi nhìn anh ta. Và anh đã mở cửa.
Cha tôi đã mở cửa, Trần Thiên nói, giọng anh ta cuối cùng cũng hơi run. Ông ấy đã để lại mọi thứ cho tôi — nhật ký, bằng chứng, video. Ông ấy biết tôi sẽ tìm thấy. Và ông ấy biết tôi sẽ quyết định điều gì là đúng.
Và anh quyết định rằng giết người là điều đúng?
Trần Thiên nhìn thẳng vào mắt Yan Mi. Anh có biết cảm giác thức dậy mỗi ngày và biết rằng những kẻ giết cha anh đang sống trong biệt thự, lái xe hơi, và được xã hội ca ngợi không? Anh có biết cảm giác nhìn vào bức ảnh cha anh và biết rằng ông ấy chết vì không ai muốn nghe sự thật không?
Tôi biết, Yan Mi nói, giọng cô nhẹ nhàng. Tôi biết, Thiên Dũng.
Lần đầu tiên kể từ khi cuộc trò chuyện bắt đầu, Trần Thiên — Lâm Thiên Dũng — im lặng. Anh ta nhìn Yan Mi, và trong đôi mắt anh ta, cô thấy một đứa trẻ mười tuổi đang đứng trước cổng trường đại học, tay cầm tấm bằng tốt nghiệp dự kiến, cười rạng rỡ.
Anh Yan, anh ta nói, giọng nhỏ dần. Tôi không phải kẻ giết người. Tôi chỉ là một người con muốn công lý cho cha mình.
Công lý không phải là trả thù, Yan Mi nói.
Vậy công lý là gì? anh ta hỏi. Để những kẻ có tội sống tiếp? Để họ tiếp tục xây dựng những tòa nhà trên xương máu của người khác?
Yan Mi không có câu trả lời ngay lập tức. Cô biết rằng bất kỳ lý lẽ nào cũng sẽ trống rưng trước nỗi đau của anh ta. Nhưng cô cũng biết rằng nếu anh ta tiếp tục con đường này, anh ta sẽ mất đi không chỉ tự do, mà còn cả linh hồn.
Có một cách khác, Yan Mi nói. Bằng chứng mà cha anh để lại — nhật ký, video, tài liệu — đủ để mở lại vụ án. Đủ để truy tố những kẻ có tội theo con đường pháp luật. Nhưng chỉ khi anh dừng lại.
Dừng lại? Anh ta cười nhạt. Tưởng Quốc Phong vẫn còn sống. Ông ấy là người cuối cùng trong danh sách.
Và nếu anh giết ông ấy, anh sẽ trở thành thứ mà cha anh ghét nhất — một kẻ giết người.
Lâm Thiên Dũng nhìn Yan Mi lâu, rồi cúi đầu. Trong khoảnh khắc đó, anh ta trông giống hệt Lâm Thiên Hồng — người cha đã dành cả cuộc đời để tìm kiếm sự thật bằng cách duy nhất ông ta biết: kiên nhẫn, trí tuệ, và niềm tin rằng ánh sáng sẽ chiếu vào bóng tối.
---
Kết Thúc Hay Mới Bắt Đầu
Yan Mi đưa Lâm Thiên Dũng đến đồn cảnh sát. Anh ta không chống cự, không chạy trốn. Anh ta đi bên cạnh cô với sự yên lặng của một người đã hoàn thành sứ mệnh — hoặc ít nhất, đã hoàn thành phần mà anh ta có thể làm.
Trên đường đi, anh ta nói: Anh Yan, anh có nghĩ rằng cha tôi sẽ tự hào về tôi không?
Yan Mi nhìn anh ta. Cha anh sẽ tự hào về anh vì anh đã tìm ra sự thật. Nhưng ông ấy sẽ buồn vì anh đã chọn con đường này.
Vậy anh nghĩ tôi nên làm gì?
Anh nên để sự thật tự nói lên tiếng của nó. Cha anh đã chuẩn bị tất cả. Bây giờ là lúc anh để bằng chứng nói thay.
Lâm Thiên Dũng gật đầu chậm rãi. Và Tưởng Quốc Phong?
Tưởng Quốc Phong sẽ phải trả giá, Yan Mi nói chắc nịch. Nhưng theo con đường pháp luật. Đó là cách duy nhất để vụ sập nhà Bạch Dạ Garden thực sự được giải quyết — không phải bằng máu, mà bằng công lý.
---
Bạch Dạ Ám Ảnh
Vụ án Bạch Dạ Garden được mở lại. Bằng chứng từ nhật ký của Lâm Thiên Hồng, kết hợp với video và tài liệu từ ổ đĩa USB, đủ để truy tố Tưởng Quốc Phong và nhiều cá nhân khác về tội che giấu bằng chứng, hối lộ, và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.
Tưởng Quốc Phong bị bắt giữ tại biệt thự ven hồ, trong đêm mưa, với nụ cười lịch sự vẫn còn trên môi. Nhưng lần này, nụ cười đó không còn sức mạnh che đậy bóng tối bên trong.
Lâm Thiên Dũng bị truy tố bốn tội danh giết người. Tại phiên tòa, anh ta đứng trước bồi thẩm đoàn với đôi mắt bình tĩnh và giọng nói rõ ràng. Anh ta không xin giảm nhẹ, không biện minh. Anh ta chỉ nói: Tôi giết họ vì họ giết cha tôi. Tôi không hối hận. Nhưng tôi cũng không tự hào.
Yan Mi ngồi ở hàng ghế khán giả, nhìn anh ta, và nghĩ về Lâm Thiên Hồng — người thầy đã dạy cô rằng sự thật luôn có giá trị, dù nó đau đớn đến đâu. Ông đã đúng. Nhưng ông cũng đã sai — vì ông không lường trước được rằng sự thật đôi khi có giá phải trả bằng máu.
Bên ngoài tòa, trời đã sáng. Ánh nắng chiếu qua cửa kính, chiếu lên tấm biển Tòa án Nhân dân Thành phố Hoa Trung, và chiếu lên bức ảnh nhỏ mà Yan Mi giữ trong túi áo — bức ảnh của Lâm Thiên Hồng và Lâm Thiên Dũng, chụp trước cổng trường đại học, nơi mọi thứ bắt đầu và nơi mọi thứ kết thúc.
Bạch Dạ Garden. Bạch Dạ — con thiên nga trắng, biểu tượng của sự thanh khiết và vẻ đẹp. Nhưng đằng sau vẻ đẹp đó là bóng tối, là bê tông nứt vỡ, là bốn mươi ba mạng người, và là một cậu bé mất cha phải sống trong bóng ma của quá khứ suốt mười hai năm.
Yan Mi bước ra khỏi tòa, hít thở không khí sáng sủa, và biết rằng vụ án đã kết thúc — nhưng vết thương thì không bao giờ lành hoàn toàn.
Đó là bài học cuối cùng mà Lâm Thiên Hồng dạy cô: có những vụ án không bao giờ được giải quyết, không phải vì thiếu bằng chứng, mà vì thiếu người dám nhìn thẳng vào sự thật.
Và Yan Mi đã nhìn. Cô đã nhìn thấy tất cả — sự thật, bóng tối, và ánh sáng mong manh nằm giữa hai thế giới đó.
Cô quay lưng lại với tòa nhà, bước vào ánh sáng, và tiếp tục đi.







