Celestial Quest: Hành Trình Phá Hủy Thiên Đường Giả Tạo
19 năm. Đó là khoảng cách từ cái đêm kinh hoàng mà Lăng Mặc chứng kiến những bóng người ngoài hành tinh lạ lùng, vô tiền khoáng hậu, kéo cha mẹ cô – những nhà khoa học tham vọng nhất – vào trong con tàu khổng lồ, ánh sáng xanh lục rợp trời, rồi biến mất cùng tiếng nứt tan thép và tiếng gào thét dịu lặng của mẹ. 19 năm trôi trong sự khao khát trả thù, chất đầy nỗi đau nguôi ngoái thành ngọn lửa thiêu đốt. Cô trở thành Lăng Mặc, phi công cơ giáp mạnh nhất dưới mọi bầu trời (hoặc thậm chí, giữa những vì sao). Chiếc máy chiến đấu Thần Xà gắn chặt với cô không chỉ là vũ khí, mà là lá chắn thép, là gia đình độc nhất trong mớ hỗn độn xung quanh.
Mỗi nhiệm vụ của Celestial Quest – chiến dịch săn lùng và chống lại mối đe dọa người ngoài hành tinh đó – là cơ hội để cô gần hơn với mục đích tối hậu: tìm ra kẻ đã bắt cóc cha mẹ, xóa sổ chúng. Những cú đánh mạnh nhất, những viên đạn xuyên tâm can, cô trút lên bọn chúng với sự lạnh lẽnh chỉ có từ nỗi đau quá lớn. Dư luận gọi cô là Nữ Hoàng Sắt, cô chỉ cúi đầu điều khiển Thần Xà, tiếng máy móc rít lên át đi tiếng gió.
Nhưng dần dần, những vết nứt trên bức tranh hoàn hảo của thực tại bắt đầu hiện ra. Vài giây ngắn ngủi, ảo giác đánh úp: hình ảnh cha mẹ đứng bên ngoài khung kính buồng lái, mỉm cười van nài; tiếng mẹ gọi tên cô văng vẳng giữa trận chiến dữ dội; hay cảnh con tàu khổng lồ đêm đó, màu sắc kỳ lạ trở nên sắc nét đến rợn người rồi tan biến. Ban đầu, cô nghĩ đó là hậu quả của thời gian dài trong chiến trường, của áp lực tiềm tàng. Nhưng khi những ảo ấy trở nên dai dẳng, khi thực tại bỗng như một cuốn phim bị giật cảnh, khi mọi thứ quanh cô – đồng đội, hành tinh, cả một bầu trời tưởng chừng vô tận – có cảm giác hơi... lỗi thời, Lăng Mặc bắt đầu hoang mang. Cái gì đang xảy ra?
Cuộc sống trong căn cứ hải quân Celestial Base nơi cô đóng quân đột nhiên trở nên xa vời, thiếu đi cảm giác chân thật. Những câu chuyện đồng đội kể, những kỷ niệm tưởng chừng như hers, bỗng mang một hương vị giả tạo. Cô bắt đầu đọc lại nhật ký, những bức ảnh cũ – những kỷ niệm tuổi thơ cùng cha mẹ. Và rồi, cô phát hiện nó. Một ký ức vụng về, một hình ảnh nhòe nhạt nhưng ám ảnh: cô thấy mẹ đứng trước một khối cầu óng ánh, gọi nó là Trái Tim Thiên Đường. Nó sẽ cho chúng ta một thiên đường thật, bé yêu, mẹ thì thầm, nắm tay cô. Thiên đường thật? Sau 19 năm đi săn quái vật ngoài hành tinh?
Cái trí bị cảnh tỉnh. Lăng Mặc bắt đầu điều tra, đào bới những tài liệu mật bị niêm phong của Celestial Quest, những dự án hủy diệt mà cô từng tin tưởng tuyệt đối. Và sự thật kinh hoàng hiện ra, lạnh lẽnh như băng: Thế giới này, hành tinh này, thậm chí cả những kẻ thù ngoài hành tinh mà cô đã cầm chiến đấu đàn áp trong suốt 19 năm, có thể chỉ là một Thiên Đường cực kỳ tinh vi được tạo ra bởi bộ não con người. Một ma trận ảo giác khổng lồ, một bản đồ thực tế được vẽ lại bằng tín hiệu não, có lẽ để chữa lành những tổn thương tập thể sau một thảm họa chưa được biết đến? Hay một cạm bẫy tàn nhẫn hơn? Celestial Quest, nhiệm vụ mà cô dấn thân, có lẽ chẳng phải gì khác hơn một trò chơi chết chóc được thiết kế kỹ càng trong thế giới ảo này.
Nỗi đau tột độ, sự phản bội, sự hoang mang đến tột điểm. Mục đích sống sụp đổ. Những gì cô tin là thực trở thành trò hề. Một quyết định điên cuồng được hình thành trong tuyệt vọng: Phá hủy. Phá hủy tất cả. Phá hủy Trái Tim Thiên Đường – nguồn cơn của bản đồ giả này. Cô điều khiển Thần Xà, không còn để chống lại bọn ngoài hành tinh, mà lao thẳng vào trung tâm chỉ huy ngầm sâu nhất của Celestial Base, nơi chứa đựng Trái Tim. Cơ giáp bắn phá, phá hủy mọi thứ trên đường đi. Đồng đội hét lên tin báo. Và khi động cơ của Thần Xà lao xuyên qua lớp tàng hình cuối cùng, tay cô nắm lấy cỗ máy kỳ lạ, phát ra ánh sáng không thể nhìn thẳng, Lăng Méric nhấn nút hủy diệt toàn bộ hệ thống.
Ối… Một tiếng leng keng như thủy tinh vỡ.
Thế giới trước mắt cô bỗng tan thành từng mảnh sáng vụn rồi tập hợp trở lại ngay lập tức. Trời, đất, tòa nhà, đồng đội – tất cả như chưa có chuyện gì xảy ra. Chỉ có vị kim loại đắng trong miệng và cảm giác cổ họng nóng bỏng khi cô vừa hét vào micro với thanh toàn bộ căn cứ, là thật. Cô đứng đó, tay vẫn còn vô thức nắm chặt cần điều khiển, mắt mở to kinh ngạc. Thế giới... đã reset. Về điểm xuất phát. Mọi thứ hoàn hảo trở lại, như không có gì sai trái.
Ánh sáng điện trong buồng lái Thần Xà chiếu lên mặt Lăng Méric, trắng bệch như vôi. Nếu mọi thứ chỉ là những lập trình sẵn được tái khởi động... thì lần nãy, khi cô nhấn nút và thấy thế giới sụp đổ, rồi tái lập, Lăng MERIC... đã thật sự tỉnh chưa? Hay đó chỉ là một lớp ảo giác khác, một cảnh báo giả? Một cú reset để giữ thiên đường hoàn hảo ấy tồn tại? Hay sau khi phá hủy Trái Tim, cô chỉ giành được một khoảnh khắc tỉnh thức trước khi bị đẩy trở lại vào giấc mơ? Trên chiến trường Celestial Quest, giữa một thế giới được dệt nên từ nỗi đau và sự gian dối, câu hỏi nhất định định nghĩa mọi thứ: Khi nào thì tỉnh? Khi nhận ra mình đang mơ? Hay khi thách thức cả mơ mộng để tỉnh trong thực tế lạnh lẽnh hơn cả không gian vũ trụ vô tận? Hành trình của cô, giờ thực sự bắt đầu, không phải để trả thù, mà để tìm ra câu trả lời. Giữa đống tro tàn của Thiên Đường, cô là người duy nhất tỉnh – hay là kẻ duy nhất bị mắc kẹt?







