Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
1 lượt xem

Chạy bé chạy – ba tiếng như một khẩu lệnh khẩn cấp, một nhịp đập của trái tim đang vật lộn trong bóng tối. Cô ấy không chạy vì đi broke, chạy vì một luồng khí lạnh buốt xương sống, một mùi mưa ẩm mốc và cát bụi rít qua khe cửa, mà chính là sự hiện diện của cái chết đang rình rập. Không phải một kẻ săn mồi thông thường, mà là một thứ trừu tượng, lạnh lẽo và kiên nhẫn, len lỏi từ những ánh mắt đao to búa lớn trong quá khứ, từ những lời thì thầm đe dọa chuyển thành hiện thực rõ rệt.

Đêm ấy, sau cơn mưa rào cuối mùa, con đường vắng hoe nhỏ hẹp trở thành một trường đào tạo vội vã cho sự tàn nhẫn. Gió từ sông chảy ngược lại, mang theo mùi bùn và rong rêu, quất vào mặt cô như những cái tát băng giá. Chân cô đã mỏi nhừ, từng bước chân dồn vào mặt đất ướt át như muốn lún sâu xuống, nhưng mỗi lần chạm đất lại là một lần đẩy cơ thể gầy gọy ấy về phía trước. Trong đầu chỉ còn một thứ: không được dừng. Không được ngoái lại. Chạy bé chạy – cô lặp lại trong miệng, không thành tiếng, chỉ thông qua từng hơi thở gằn giọng, từng nhịp tim ócách trong thái dương.

Không gian xung quanh dường như co rúm lại. Các bóng cây lớn in xuống đất thành những hình chìm đen kịt, lúc hiện ra như những bóng người đang rình rập, lúc tan biến. Tiếng chân cô va vào những viên sỏi lạo xạo, vang lên trong thinh lặng một cách quá lớn, khiến cô phải thử bước nhẹ hơn, như một con mèo hoang, nhưng bước chân chậm lại chỉ làm nỗi sợ tăng lên gấp bội. Người đuổi theo có thể đâu đó phía sau, hoặc phía trước, thậm chí đang đợi sẵn ở một khúc quanh. Đó là sự hoài nghi tàn khốc của kẻ bị truy đuổi: mọi bóng đều có thể là hiện thân của kẻ thù.

Cô vượt qua một cái cầu gỗ cũ kỹ, những tấm ván kêu rần rần dưới giày, có lẽ âm thanh sẽ vang xa đến ngọn đèn dầu leo lét ở một ngôi nhà xa xa. Cô ước gì có thể chạy vào một ánh sáng ấm áp, một tiếng cười, một bữa cơm gia đình. Nhưng ký ức về những ngày đó giờ đây là những mũi dao nhọn, cứa vào tâm trí mỗi khi chân chạy ì ạch. Chạy bé chạy, không phải để tìm về, mà để trốn chạy khỏi chính chúng.

Gió mạnh lên, ào ào qua radio cũ kỹ trong một căn nhà hoang gần đó, phát ra những âm thanh rè rè như tiếng khóc. Cô khựng lại một chân, sặc sụa, nhưng rồi lại bật chạy, bởi sau lưng cô, ở góc đường tối om phía xa, có một ánh sáng mờ nhạt lóe lên rồi tắt ngấm. Có phải tấm gương chiếu hậu của một chiếc xe? Hay chỉ là ảo giác? Chỉ có một điều chắc chắn: nếu dừng, nó sẽ bắt được cô. Nên cô chạy, phi như một cơn gió, nhưng trong cơn gió ấy, cô lại nghe thấy tiếng cười trong trẻo của chính mình ngày xưa, đang dần tắt đi theo từng bước chân trên mặt đất này.

Chạy bé chạy. Hãy chạy bằng hai chân, bằng cả hơi thở, bằng cả quá khứ đang ùa về. Chạy cho đến khi chân mềm nhũn, cho đến khi bầu trời phía trước bỗng sáng bừng lên một màu trắng xóa của bình minh, hay một thứ gì đó còn đen kịt hơn cả đêm. Cô sẽ chạy. Cô phải chạy. Vì phía sau, thứ đang đuổi theo không chỉ là một kẻ thù, mà là tất cả những gì đã từng đè nặng lên đôi vai nhỏ bé ấy. Và cho đến khi nào? Cho đến khi cơ thể gục ngã, hay khi cô tìm thấy một góc trời mới, nơi cái tên bé trong Chạy bé chạy không còn là một lời cầu cứu, mà là một tuyên ngôn sống còn.

Tập phim: