Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Hồi cấp hai tao với mấy đứa bạn thân hay rủ nhau chạy đua đường làng sau giờ học, cái khẩu hiệu treo ngay trước mặt mỗi lần xuất phát là Chạy Thật Nhanh. Không phải mấy cái slogan in trên áo đẹp đẽ đâu, là thằng Tùng nó viết bằng bút dạ xanh lên tấm bìa các-tông cũ, ghim tạm vào gốc cây bàng gần sân trường. Hồi đó chả ai nghĩ nhiều về kỹ thuật chạy, chân bước nào mỏi rã rời bước đó, giày vải đế mòn vẹt cứ ma sát với đường nhựa nóng ran dưới nắng gắt tháng năm, gió thổi rát mặt mà vẫn cười hô hào nhau. Có lần tao cố quá giật mình ngã lăn quay, đầu gối rớm máu nhưng vẫn gồng mình bò dậy chạy tiếp, vì nghe thằng Tùng hét từ xa: Chạy Thật Nhanh đi mày, kịp tao kịp về nhà ăn cơm nữa chứ! Giờ đi làm văn phòng, ngồi máy tính cả ngày, thỉnh thoảng nhìn qua cửa sổ thấy mấy đứa nhỏ chạy đùa dưới sân, tao lại nhớ cái câu Chạy Thật Nhanh ngày xưa. Hóa ra chả cần phải đạt kỷ lục Olympic, cái câu Chạy Thật Nhanh hồi đó là để đuổi kịp cái thanh xuân trôi qua vèo vèo, để giữ cái cảm giác phổi rát, chân run nhưng vẫn cười hớn hở vì vừa thắng được bạn thân một bước chân.

Tập phim:
Tập phim: