Đêm đó, khi tiếng sấm đầu tiên bùng lên phía ngọn đồi xa xăm và khiến chiếc xe cũ rít lên đường đất gồ ghề, họ đã nghĩ rằng căn nhà gỗ hẻo lánh giữa rừng sâu sẽ là giải pháp cho mọi rạn nứt. Chỉ khi nào ngươi chết đi, họ mới thực sự sống... bằng mọi giá. Không khí khô khốc giữa họ dày đặc hơn sương muối mai buổi sớm. Hai đôi mắt nhìn nhau, nhưng ánh mắt ấy không còn tình yêu, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng, những vết sẹo cũ được che đậy bằng lớp băng mỏng manh của một cái kịch mà họ đang cố gắng diễn.
Căn nhà gỗ nằm im lìm như một con thú khổng lồ già nua. Nó ngửi thấy họ đến, ngửi thấy mùi sợ hãi và sự thù hằn cất giấu trong từng bước chân. Bên trong, mùi gỗ ẩm, bụi và sự trống rỗng bao trùm. Ánh mắt quét qua những góc khuất tối, những cánh cửa đóng sập, họ cố gắng cười gượng, giả vờ rằng đây là một khởi đầu mới, một lần kết nối thật sự sau những tháng đau khổ. Nụ cười mỏng manh như một sợi chỉ dễ đứt trước cơn gió rít. Họ nói về tình xưa, về thời gian đẹp đẽ, nhưng mỗi câu chuyện đều được tẩm ướp bằng chất độc âm thầm. Nỗi sợ hãi không phải đến từ bóng tối hay tiếng gào thét của quạ đen trên cành cây khô, mà từ chính sự im lặng áp đảo, từ tiếng thở dài giả vờ của người kia, từ những nụ cười rởn rợn không chạm đến đáy mắt.
Cả hai đều cầm theo thứ của riêng mình, giấu kỹ dưới áo khoác, trong cái balo cũ kỹ. Một cây búa gỗ nhỏ nhưng đủ nặng, được khẽ đặt gọn trong hộp dụng cụ. Mủy một loại cực độc, thấm vào nước mà không hề để lại dấu vết, được chắt chiu trong một chai lọ bé xíu. Cơ hội sẽ đến, phải đến. Chỉ khi nào ngươi chết đi, nỗi đau trong ngực họ mới nguôi ngoai, sự căm hận mới được thanh lọc. Họ ngồi cùng nhau, bên bếp lửa khô ran, ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt khắc khổ của nhau. Từng nhấp một ngụm trà, họ nhìn chằm chằm vào khói bốc lên, như nhìn thấy linh hồn của kẻ thù đang bay lên từ trong cái chén nóng hổi. Ngọn lửa ấm áp càng khiến khoảnh khắc trở nên lạnh lẽo đến xương tủy. Tiếng gió gào qua khe cửa sổ, nghe như tiếng thì thầm của chính căn nhà, như đang nhắc nhở họ về ý định đen tối.
Đêm xuống dày đặc. Tiếng thú rừng vọng lại gần bất thường, tiếng lá khô xào xạc nghe như bước chân bí mật. Họ đi ngủ trong cùng căn phòng, trên chiếc giũng cũ kẽo kẹt. Ánh trăng trắng xóa chiếu qua khung cửa sổ làm lộ rõ những vết nứt dài trên tường, như những vết sẹo chết chóc của chính mối quan hệ này. Ngồi dậy, nhìn xuống, họ thấy hình ảnh phản chiếu mờ ảo của mình trên tấm gương hỏng. Mặt người này, mặt người kia, đều méo xệch trong gương, giống như chính tâm hồn lúc này. Không còn chỗ nào để trốn chạy, không còn lời nói để dối gạt. Ánh mắt chạm nhau, không cần lời, tất cả đã rõ ràng. Khoảng cách giữa họ không còn là mét, mà là một vực thẳm của sự muốn giết người. Bà ta giả vờ ngủ, lặng lẽ đưa tay xuống cạnh giường, chạm vào cái hộp cứng của cây búa. Còn anh ta thì nheo mắt trong bóng tối, cảm nhận trọng lượng của chai mủy trong túi quần. Sự im lặng giờ đây là tiếng chuông báo tử vang vọng. Chỉ khi nào ngươi chết đi, sự trống trải trong căn nhà này sẽ được lấp đầy bằng sự yên tĩnh tuyệt đối, bằng chiến thắng của một mạng sống lên mạng sống. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên hai khuôn mặt đầy tội lỗi mà lạnh lùng. Rừng già im bặt, nghe chỉ còn tiếng hai nhịp tim đập thình thịch, đập theo nhịp đếm ngược đến khoảnh khắc định đoạt. Thay đổi văn phong họ: khi bà ta thì nhỏ nhẹ rờn rợn, khi anh ta thì gằn down như dao cào. Tiếng gió ngoài kia nghe như tiếng cười khẩy của căn nhà chờ đợi. Chỉ một người sống được ra khỏi đây. Và họ biết, chỉ khi nào ngươi chết đi, cuộc chơi mới kết thúc, và người sống sót cuối cùng sẽ được hưởng chiến thắng cay đắng ấy.






