Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
3 lượt xem

Cơn sóng đầu tiên trong cuộc đời Nazare không phải là sóng biển, mà là luồng tiền mặt ấm nóng cô sưu tầm mỗi ngày – những đồng xu lẻ, những tờ bạc mới toanh, cả những đồng xu bạc đã lỗi thời được cô cất kỹ trong chiếc hộp gỗ cũ dưới gầm giường. Luồng sóng đó, yên lặng và dai dẳng, chảy về một bến bờ duy nhất: bệnh án của mẹ cô. Bà bị tim, cần một ca phẫu thuật thay van đắt đỏ – một con số khiến cả gia đình choáng váng. Cha cô đã bỏ đi theo một người đàn bà khác từ lâu, để lại hai mẹ con trong căn nhà thuê nhỏ ở ngoại ô thành phố. Nazare, một cô gái trẻ với đôi mắt sắc như dao gọt, quyết không để số phận cuốn mình đi. Cô làm ba ca phân xưởng may, làm thêm phiên dịch viên tự do, và bán cả những tấm ảnh cũ của mẹ trên chợ đồ cũ. Cuộc sống của cô là một sự cân bằng giữa những con số, những việc cần làm và những giấc mơ nhỏ bé về một tương lai không còn nỗi lo bệnh tật.

Và giữa bão tố ấy, có một bến đỗ vẫn luôn hiện hữu: Toni. Anh là người hàng xóm, là bạn thời thơ ấu, là người đàn ông duy nhất nhìn cô không phải như một gánh nặng, mà như một cơn gió – cuồng bão, nhưng tự do. Toni có đôi tay to, tính cách hơi cứng đầu, và một trái tim đểu cáng nhưng không hề phản bội. Anh yêu Nazare từ khi cô còn là một cô bé mới lớn, với tất cả sự kiên nhẫn của người chờ đợi một điều gì đó lớn lao. Anh ủng hộ cô bằng cả hành động: mua cà phê sáng, chở cô đi làm muộn, lắng nghe những lo lắng về tiền bạc mà không chê trách. Với Nazare, Toni là phần bình yên còn sót lại, là bầu không khí quen thuộc trong cơn bão cô đang chèo chông chênh.

Ngôi Nhà Trong Rừng Và Lời Thuyết Phục

Tất cả thay đổi vào một tối thứ Bảy. Toni về nhà với mùi rượu và ánh mắt lấp ló. Anh nói với Nazare về một "công việc đơn giản". Ông già Antonio Blanco, trùm ngành gỗ địa phương, một người đàn ông kiêu ngạo và độc ác, đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi bí ẩn vài tháng trước. Nhưng với Toni, đó là cơ hội. Felix, cánh tay phải của ông Blanco, cùng vợ là Veronica, đã thuê anh để "điều tra" ngôi nhà rừng của Blanco – nơi gián đoạn mọi liên lạc kể từ cái chết của chủ nhân. Toni tin rằng ngôi nhà sẽ trống trơn, chỉ còn những món đồ giá trị mà Felix muốn có để củng cố quyền lực. "Chỉ cần vài cái vỏ bong bóng, Naz. Không ai ở đó. Chúng ta sẽ lấy vài món đồ, bán lấy tiền. Tiền cho mẹ của cô. Ngay lập tức." Giọng nói của Toni ngọt ngào, đầy thuyết phục. Anh ta vẽ ra một viễn cảnh: vài giờ sau, tiền sẽ đầy ắp chiếc hộp gỗ dưới giường. Không ai bị tổn thương. Chỉ là một trò đùa nhỏ với số phận.

Nazare do dự. Trong mắt cô, ngôi nhà trong rừng của Antonio Blanco là một nơi đáng sợ, nơi còn lưu lại bóng dáng một ông trùm tàn bạo. Nhưng hình ảnh mẹ cô nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhợt nhạt vì thiếu máu, lại hiện ra rõ rệt hơn. Sự yếu đuối, sự cần kíp tiền bạc đã che mờ lý trí. "Chỉ một lần," cô thì thầm, "VÌ MẸ." Họ lên kế hoạch: sẽ vào ban đêm, Hamlet, con chó săn lớn của Blanco đã chết theo chủ, sẽ không còn. Họ sẽ đi qua con đường mòn cũ, vào từ cửa sau.

Bão Trong Rừng, Lửa Trong Tim

Đêm ấy, rừng tĩnh lặng một cách đáng sợ. Không gió, không côn trùng. Chỉ có tiếng chân họ dẫm trên lá khô và tiếng thở dồn dập của Nazare. Ngôi nhà gỗ lớn, kiến trúc theo phong cách Tây Ban Nha cũ, hiện ra như một sinh vật im lặng trong màn đêm. Cổng sắt đã mở toang. Toni dùng một cái gập đơn giản để mẻ khóa cửa chính. Bên trong, bầu không khí đọng lại, lạnh giá, đầy mùi bụi gỗ và... một mùi gì đó chua chát, như máu cũ hoặc rượu vang thối.

Họ lục soát. Không có ai. Toni đi trước, tay cầm đèn pin, vẻ mặt rạng rỡ. Anh ta bắt đầu đổ đống đồ cổ, chai rượu酒 sang một chiếc bao. Nazare bước vào phòng khách chính – một không gian rộng với lò sưởi lớn, bàn đá, và hàng loạt bức tranh săn. Trong một phút ngây thơ, cô chạm vào một chiếc đồng hồ quả lắc bằng đồng thau cổ. Tiếng động nhỏ, nhưng đủ để... một cái gì đó rung động.

Không phải âm thanh. Mà là ánh lửa.

Một tiếng xèo nhỏ từ phía sau lò sưởi. Rồi một ngọn lửa nhỏ, rồi thành một ngọn lửa lớn, bùng lên từ một vật thể được cố định. Toni hét lên. Ngọn lửa nhanh chóng ăn vào những rèm cửa, những tấm thảm, cột gỗ. Khói bắt đầu lan tỏa, đặc, nồng. Họ ho sặc sụa. Toni hoảng loạn, cố gắng tìm đường ra. Nhưng cửa chính đã bị cháy, chặn họ lại.

Trong cơn hoảng loạn, khi Toni kêu cứu và cố gắng phá cửa sổ, Nazare – bị choáng bởi khói – chui vào một phòng phụ, nơi cô nhìn thấy một cái bóng lớn, là một người đàn ông say xỉn, mặc sơ mi không còn nguyên shape, nằm vật trên sàn gỗ. Đó là Duarte Blanco, người thừa kế duy nhất của Antonio. Anh ta không bị trói, chỉ là say mềm, và ngọn lửa đang tiến lại gần. Nazare không suy nghĩ. Bản năng sinh tồn và lòng trắc ẩn – lòng trắc ẩn mà mẹ cô dạy bảo – đã chi phối. Cô kéo, dùng sức, kéo thân hình đồ sộ của Duarte ra khỏi đống lửa, kéo anh ta qua cửa sổ phụ nhỏ, và cả hai ngã nhào xuống bãi cỏ ướt bên ngoài, cách ngôi nhà đang bốc cháy vài mét.

Họ thở hổn hển, nhìn ngôi nhà cháy rừng rực như một đống củi khô lớn. Không ai bị thương nặng. Nhưng ngọn lửa đã thiêu rụi tất cả. Tất cả, ngoại trừ hai người họ và chiếc điện thoại của Toni đã cháy phần màn hình.

Kẻ Ẩn Đằng Sau Lửa

Họ bị bắt ngay khi đang cố gắng xõa ra khỏi hiện trường. Cảnh sát, lính cứu hỏa, và một người đàn ông cao lớng, lạnh lùng, khoác trên người chiếc áo khoác da đắt tiền, bước tới. Đó là Felix Blanco, em trai của Antonio, giờ đây là chủ tịch tạm thời của công ty gỗ. Đôi mắt ông ta không thể nhìn thấy sự đau khóc, chỉ nhìn thấy sự tàn phá. Rồi ánh mắt ấy dừng lại ở Nazare, cô gái xa lạ với tóc dính bùn, áo quần bám khói, đang ôm một cánh tay cho Duarte – kẻ được cho là sẽ kế thừa nhưng lại say rượu suốt.

"Muốn cứu mạng?" Felix lạnh lùng nói, ánh mắt như dao cắt qua người Nazare. "Chuyện nhỏ. Nhưng có vài câu hỏi." Ông ta ra hiệu cho một cộng sự. Họ được đưa vào một chiếc xe sedan đen, rời hiện trường. Trong xe, Nazare nhìn thấy Veronica, vợ của Felix, ngồi phía trước. Bà ta nở một nụ cười tinh quái, không chút bối rối về ngôi nhà vừa cháy.

Họ không bị bắt. Họ được mời đến một biệt thự xa xôi, nơi Felix đang chờ. Ông ta không hỏi về vụ cháy. Thay vào đó, ông ta đặt lên bàn một tập hồ sơ y tế, một biểu đồ ngân sách. Và câu hỏi, lạnh lùng và thẳng thừng:

"Tôi biết về mẹ của cô. Tôi biết về ca phẫu thuật. Tôi cũng biết về mối quan hệ giữa cô và… em trai tôi, Duarte." Ông ta chỉ tay vào Duarte, đang nằm trên đi-văng say khướt. "Cô vừa cứu mạng nó. Một công đức lớn. Nhưng Duarte… nó không xứng đáng. Nó chỉ là một con búp bê, một thứ rẻ tiền trong cuộc sống của tôi."

Felix hít một hơi, ánh mắt không rời Nazare. "Tôi có một đề nghị. Cô phản bội Duarte. Dùng ảnh hưởng của cô – ảnh hưởng mà cô hiển nhiên đã có – để khiến nó từ bỏ quyền kế thừa, chính thức tuyên bố giao toàn bộ cổ phần cho tôi. Khi tôi trở thành chủ tịch duy nhất, toàn bộ chi phí phẫu thuật cho mẹ cô sẽ được thanh toán. Ngay lập tức. Tôi sẽ thêm một khoản tiền đủ cho cô và mẹ cô sống thoải mái cả đời."

Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở của Duarte. Nazare nhìn từ khuôn mặt lạnh lùng của Felix, đến khuôn mặt đờ đẫn của Duarte, rồi xuống đôi tay mình – đôi tay vừa cứu người, vừa có thể trở thành công cụ phản bội. Lời đề nghị đó không phải là cơn sóng. Nó là một cơn sóng thần, một trận sóng lớn cuộn về, đe dọa nhấn chìm tất cả những gì cô từng tin tưởng: tình yêu thẳm sâu với Toni, lòng biết ơn với Duarte (dù anh ta là ai), và cả lý tưởng về sự tự ngay thẳng. Felix không đang mua chuộc cô. Ông ta đang đánh cược tất cả vào điểm yếu lớn nhất của cô: tình yêu dành cho người mẹ đang hấp hối.

Nazare nhắm mắt. Trong đầu, cô thấy gương mặt mẹ – cương nghị, yếu ớt. Cô thấy nụ cười của Toni, nhưng lần này, nó cứng đờ. Cô thấy ánh mắt mơ hồ của Duarte khi cô kéo anh ta ra khỏi lửa. Một sự thật đen tối bắt đầu lộ diện: cuộc đời cô, từ khi sinh ra, có lẽ đã là một màn kịch. Và giờ đây, cô được đưa ra lựa chọn cuối cùng: trở thành một vai diễn trong vở kịch của Felix, hoặc để mẹ mình chết dần trong sự nghèo khó. Sóng cuộc đời vừa đánh cô vào bờ, giờ lại muốn cuốn cô ra khơi, nơi nước sâu và bóng tối.

"Tôi cần thời gian," Nazare nói, giọng khô khan, nhưng không run. Cô không biết liệu mình có thể từ chối được không. Tất cả những gì cô biết, là cơn sóng đầu tiên trong cuộc đời mình – cơn sóng của sự hy sinh, của tình yêu mẹ, của lòng thương cảm – vừa đập vào một bức tường đá lạnh có tên Felix. Và bức tường ấy đang chờ đợi cô, dù cô có lao vào hay quay lui. Phần 1 kết thúc với cô đứng giữa hai bờ: bờ thẹn với lời đề nghị, và bờ xa vời với điều cô từng tin. Câu hỏi lớn treo lơ lửng: Lựa chọn của Nazare sẽ là con dao cắt đôi định mệnh của ai? Của Duarte? Của mẹ? Hay chính cô?

#Dự Phòng